Edit: Ngọc Hân –
Ngày hôm sau Vu Thiện dậy rất sớm, đã không thấy bóng dáng Âu Dương Lãnh đâu, nhưng đã thành thói quen, cô nhanh chóng rửa mặt xong sau đó đi ra ngoài, hôm qua nhận được sự đồng ý của Âu Dương Lãnh, thím Lan và người giúp việc sẽ không ngăn cản mình đi ra ngoài chứ? lequidon
Bước xuống cầu thang vừa lúc thím Lan làm xong bữa ăn sáng bưng ra: “Chào buổi sáng mợ chủ, có thể ăn điểm tâm.”
“Vâng, Âu Dương Lãnh đâu ạ?” Vu Thiện hỏi, ngồi xuống bàn ăn tùy ý hỏi.
“Cậu chủ chạy bộ buổi sáng, mợ chủ muốn đợi cậu chủ sao?” Thím Lan vừa dọn bát đũa vừa trả lời, từ trước tới giờ cậu chủ có thói quen chạy bộ vào sáng sớm, chỉ là gần đây giảm bớt.
“Không đợi.” Vu Thiện bưng cháo thịt nạc thím Lan đặt trước mặt múc một ngụm, hạt gạo trơn mềm nhũn, tay nghề thím Lan rất tốt.
“Mợ chủ phải ra khỏi nhà?” Thím Lan nhìn thấy cô để túi xách bên cạnh thì hỏi, cậu chủ không dặn bảo để mợ chủ đi ra ngoài.
“Đúng vậy, phải đi làm, cậu chủ nhà bà đã đồng ý.” Vu Thiện thấy sắc mặt nghi ngờ của thím Lan có chút mất hứng nói, chẳng lẽ Âu Dương Lãnh đổi ý? Nhất thời chẳng có khẩu vị gì.
“À, cậu chủ không nói.” Thím Lan thu hồi tầm mắt, đứng bên cạnh.
“Dậy sớm như vậy, sao không ngủ thêm một lát?” Đang lúc im lặng từ cửa truyền đến giọng nói vui vẻ, Âu Dương Lãnh mặc một thân quần áo thể thao từ cửa đi vào, ngồi xuống bên cạnh Vu Thiện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555141/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.