Edit: Ngọc Hân –
“Mười phút, lập tức xuống lầu.” Âu Dương Lãnh nói xong đứng dậy đầu không ngoảnh lại rời đi, bộ dạng muốn chết vừa rồi của Vu Thiện đâm mắt anh đau nhói, nghĩ tới mẹ của cô, trong lòng buồn bực không nói ra lời.
Khi bóng dáng Âu Dương Lãnh biến mất khỏi phòng tắm Vu Thiện dần lấy lại nhịp thở, nhưng cô vẫn chưa thoát khỏi sự tuyệt vọng cùng cực mới vừa trải qua, cô ngơ ngác đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của người phụ nữ trong gương, đây là cô ư?
Thân thể vẫn còn nhỏ nước, cô trở lại bồn tắm lần nữa, nước vẫn còn nóng nhưng không làm cả người cô ấm lên được. Cô rũ mí mắt lặng lẽ kỳ cọ sạch cơ thể, khi nhìn thấy dấu vết đêm qua để lại trên người mình, đột nhiên giống như phát điên, lấy bàn chải ra không để ý mình sẽ bị thương, cứ thế chà liên tục, giống như trên người có thứ gì đó ghê tởm lắm, hung hăng chà xát, cho dù chảy máu cũng không ngừng tay!
Rất nhanh nước trong bồn tắm biến thành màu đỏ, cảm giác mình không còn sức để chà nữa Vu Thiện mới dừng tay, thấy da thịt trên người mình bị chà rách da chảy máu đột nhiên cô tỉnh táo lại, trong lòng hoảng hốt, mình đang làm gì vậy? Tại sao có thể làm mình bị thương!
Cô vội vàng đứng dậy xả hết nước trong bồn tắm, cô không hiểu tại sao lại tự ra tay với bản thân mình, bây giờ cô nghĩ lại thì cảm thấy sợ hãi, chờ nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555133/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.