Mọi người nói xong, vội vàng chia nhau đi tìm. Lòng Tĩnh Tri nóng như lửa đốt, gần như không bỏ qua một góc nhỏ nào trong tiểu khu. Cô ở tiểu khu không coi là nhỏ, trước sau cũng có bảy tám tòa nhà, mỗi tòa mười mấy tầng lầu, vườn hoa cũng phân bố xen lần vào khắp nơi. Tốn sức tìm một phen, liền mất hơn một tiếng đồng hồ, nhưng sau khi mọi người gặp nhau, tinh thần đều có chút sa sút, bánh bao nhỏ không ở trong tiểu khu.
Tĩnh Tri tìm đến cuối cùng, gần như cũng nản lòng. Chị Tần đỡ cô ngồi xuống ghế đá ở một bên, sắc mặt cô trắng bệch, người khác đỡ cô ngồi thì cô liền ngồi xuống, như là một tượng gỗ, mà ánh mắt nhìn cũng giống như có chút ngốc trệ. Mọi người liếc mắt nhìn, cũng không dám nói thêm gì nữa.
Trong lòng Tĩnh Tri khó chịu gần như sắp nổi điên, nhưng giọng nói lại như bị một miếng vải rách chặn lại, khóc cũng khóc không được. Trên ti vi và Internet nói, sau khi đứa bé bị bắt cóc, bị người đánh thành tàn phế đi ăn xin, hoặc là trực tiếp huấn luyện thành ăn trộm. Nếu không nữa thì cũng không biết bị bán tới chỗ nào chịu khổ. Tĩnh Tri chỉ cảm giác mình giống như bị người đặt ở trên lửa nướng, cô hận không thể là mình, là mình chịu đựng tất cả thống khổ, cô muốn bánh bao nhỏ của cô bình yên ở bên cạnh cô!
"Có thể là người quen biết ôm bánh bao nhỏ đi chơi không? Tĩnh Tĩnh, em có bạn thân nào không..."
Chị Tần suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-hang-ty-cuop-lai-vo-truoc-da-sinh-con/551771/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.