Đi tới Phi Tinh Đới Nguyệt, An Dĩ Mạch được một nhân viên phục vụ dẫn vào một phòng, đẩy cửa ra đã thấy Hạ Hi, còn có một cô gái khác nữa.
Chỉ thấy cô gái này có bộ tóc lượn sóng màu vàng kim thật dài tùy ý xõa lên hai vai, từng sợi tóc * cũng phải mê chết người ~! Lông mi thật dày, ánh mắt mị hoặc, đôi môi hấp dẫn, lúc nào cũng lộ ra phong tình vạn chủng…….Một cái áo cực ngắn hiệu Joe&Fules, áo khoác càng thêm tôn lên dáng người cao tuyệt, phối hợp với một cái váy nhung vàng nhạt hiệu chanel ngang đầu gối, một đôi giày cao gót màu đen hiệu PINKY&ROSE………Thật là kiều mỵ mười phần.
Càng ngày càng yêu kiều rồi, trong lòng An Dĩ Mạch than thở. Không sai, cô gái kiều mỵ này chính là Dư Huyên.
"Huyên Huyên, Hi Hi."
"Dĩ Mạch."
Dư Huyên đi lên ôm lấy An Dĩ Mạch, An Dĩ Mạch cười rạng rỡ với cô, lần này lại đê cho Dư Huyên nhìn ngây ngốc.
"Dĩ Mạch, mặc dù chúng ta quen biết nhiều năm như vậy. Nhưng mà, vừa nhìn thấy nụ cười rực rỡ kia, mình còn nhịn không được đắm chìm vô đó."
"Làm trò."
An Dĩ Mạch ngồi vào bên người Dư Huyên, nhìn cái người phụ nữ càng ngày càng xinh đẹp này.
"Huyên Huyên, còn chưa nói sao đột nhiên cậu lại trở lại đấy."
Hạ Hi bắt đầu hỏi cô, cô đều không trả lời. Lần này Dĩ Mạch tới, cô muốn trốn cũng trốn không thoát vấn đề này.
"Ô, người ta nhớ hai người mà. Hai người, từng người một bỏ đi, ném người ta một mình một người ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-gian-manh-chi-yeu-vo/555005/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.