Hôm nay, An Mặc Hàn đưa An Dĩ Mạch đi ăn một bữa tiệc lớn đầy mỹ vị, An Dĩ Mạch rất hài lòng, thế là liền quên luôn chuyện không vui đã gặp phải ngày hôm nay, chờ đến khi đêm khuya vắng người, bọn họ mới về đến nhà.
"Đi ngủ sớm một chút đi, ngủ ngon."
An Dĩ Mạch đứng ở cửa phòng của mình nói với An Mặc Hàn.
"Ngủ ngon, nghỉ sớm một chút, ngon giấc nhé!"
An Mặc Hàn in một nụ hôn lên trán An Dĩ Mạch, sau đó xoay người trở về phòng của mình.
An Dĩ Mạch trở về phòng, tắm giặt thật sạch sẽ thoải mái, thích ý nằm ở trong chăn, rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp.
Thế nhưng, An Mặc Hàn lại không giống vậy, sau khi anh tắm xong lại trở về thư phòng, gọi một cú điện thoại cho Tiểu Trương.
"Vâng, tôi biết rồi Tổng giám đốc, yên tâm, tôi sẽ đưa nó đến trước mặt tiểu thư Dĩ Mạch."
Một tiếng nói rất trẻ trung cung kính truyền đến từ đầu bên kia điện thoại, An Mặc Hàn nghe được câu trả lời chuẩn xác của bên kia, liền tắt di động, trở về phòng.
Nhớ tới lời nói ngày hôm nay của An Dĩ Mạch, trên môi lộ ra một nụ cười đầy thủ đoạn.
"Thượng Quan Hồng... Xem ra tôi đối với cô quá tốt rồi..."
Nhiệt độ trong phòng không hiểu sao trong nháy mắt liền thấp xuống.
Ngày hôm sau, An Dĩ Mạch dậy rất muộn, có lẽ do hai ngày nay đều không được nghỉ ngơi tốt, nên hôm nay cô vậy mà lại ngủ thẳng đến buổi chiều mới tỉnh, mà dì Lan cũng không tới gọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-gian-manh-chi-yeu-vo/263940/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.