"Tổng giám đốc Thẩm hẹn gặp lại, Trần tiểu thư hẹn gặp lại." Đầu không ngẩng lên, Lăng Tư Miểu nhỏ giọng chào tạm biệt, sau đó xoay người không chút nào lưu luyến đi ra ngoài.
"Đợi chút, tôi tiễn cô." Thẩm Thác Vũ lại nắm lấy cánh tay cô, kéo cô đi ra cửa.
"Đừng nói nhảm."
Ra cửa, Lặng Tư Miểu vừa chết lặng, dùng sức hất tay Thẩm Thác Vũ ra.
Thẩm Thác Vũ không ngờ tới cô có hành động này, có chút ảo não, "Cáu kỉnh đúng không!"
Giọng nói của anh đè ép rất thấp, Lăng Tư Miểu đột nhiên cảm thấy rất buồn cười, "Đừng chạm vào tôi, tôi ngại bẩn." Giọng của cô cũng thật thấp, lạnh nhạt không còn bất kỳ tâm tình gì.
Đây không phải là phản ứng trong dự liệu của Thẩm Thác Vũ, từ mới vừa rồi bắt đầu thấy nước mắt của cô, anh cũng bắt đầu phiền não lung tung, nghe cô nói..., trong lòng cảm giác đau nhói một cái, nhức nhối, lại bỏ không được, theo bản năng đã nói ra lời nói cay nghiệt: "Chuyện cười, trước nhiều lần như vậy nhưng là cô rất hưởng thụ."
Thì ra là cho là đau lòng đến trình độ nhất định, người sẽ chết lặng. . . . . . Thì ra là vẫn sẽ kinh ngạc phát hiện, cô hoàn toàn không đủ hiểu rõ chính cái người đã từng rất thân mật kia, hoặc là, cho tới bây giờ đều chưa từng chân chính biết qua.
Nước mắt Lăng Tư Miểu bắt đầu không ngừng rơi, rơi nhiều đến mức ngay cả chính mình cũng cảm thấy đáng xấu hổ.
"Anh nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-em-muon-lay-anh/3008396/chuong-9-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.