Cô cười lấy lòng anh, vẫn là suy nghĩ muốn cò kè mặc cả, "Em tan việc lại đi lên tìm anh có được hay không?"
Anh cũng cười, giọng nói phát ra càng mê người: "Anh muốn em ở chỗ này chờ anh."
Thật. . . . . . Đẹp mắt, Lăng Tư Miểu bị nụ cười và lời nói của anh làm cho choáng váng, lầm bầm nói thật: "Cái đó. . . . . . Cái đó thật ra em rất đói bụng, phía dưới còn có một hộp cơm và thức ăn. . . . . ." Hiện tại mới hơn ba giờ, anh mỗi khi rời công ty trở về cũng đã muộn, cô sợ mình không thể chịu đựng tới buổi tối.
Anh cũng không nói chuyện với cô, lại nhấn điện thoại nội bộ gọi thư ký, "Thư ký Vương, mang cho tôi trà chiều, phiền cô xuống phòng cà phê lấy giúp tôi mấy phần điểm tâm chiều."
Thư ký Vương mới tới rất là lão luyện, "Tổng giám đốc Thẩm, anh và Phó tổng mỗi người một phần sao?"
"Mấy Phó tổng thư ký bên kia, trợ lý cũng mỗi người một phần đi, sau đó chính cô một phần, còn dư lại hai phần cho tôi."
"Vâng, cám ơn Tổng giám đốc."
Lúc anh nói điện thoại Lăng Tư Miểu lập tức che miệng, chờ điện thoại kết thúc cũng là lúc cô "Vèo." một cái bật cười, "Thư ký Vương có thể hay không cười anh, một người hai phần điểm tầm chiều?"
Thẩm Thác Vũ cũng không giận, mặt tràn đầy nụ cười, "Anh giữ một phần buổi tối làm thêm giờ ăn không được sao? Thư ký Vương không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-em-muon-lay-anh/3008392/chuong-7-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.