' Cốc.. Cốc '
. Cả 2 đang ôm nhau nghe thấy tiếng gõ cửa thì vội tách ra, cô đứng dậy sửa sang lại quần áo hơi nhăn của mình, tiến lên mở cửa ra.
. “ Mẹ, có chuyện gì sao?! “
. Mẹ Trần nhìn cô 1 cái lại liếc nhìn anh đang ngồi trong phòng, mỉm cườinhẹ nhàng nói: “ Đây là nước chanh mẹ pha cho 2 đứa “ Vừa nói vừa đưa 2 ly nước chanh đến trước mặt cô.
. Cô tiếp lấy cũng mỉm cười với mẹ mình, gật đầu: “ Dạ, con cảm ơn mẹ “
. Mẹ Trần vuốt má cô mỉm cười đầy yêu thương: “ Con học cho tốt nhé, đừng quá sức là được, mẹ không phiền con nữa “
. Cô ngoan ngoãn gật đầu, cảm thấy có mẹ thật tốt, vậy mà kiếp trước côkhông biết trân trọng. Nghĩ đến đây mi mắt hơi cụp xuống.
. Mẹ Trần kì quái nhìn cô nhưng cũng không nói gì mà xoay người đi xuống lầu.
. Cô nhìn theo bóng lưng mẹ mình 1 cái, xoay người đóng cửa phòng lại,tiến đến chỗ anh đang ngồi đưa ly nước chanh cho anh.
” Cảm ơn em, tiểu Nhi “
. Cô nghe anh gọi thân mật tên mình thì vui vẻ, cười hì hì: “ Không có gì “
. Anh nhìn cô cười đến vui vẻ thì khóe miệng nhịn không được nhếch lên, nhớtrực mục đích mình đến đây anh vội ho khan 2 tiếng: “ Tiểu Nhi, bàihồi sáng em không hiểu chỗ nào?! “
. Cô giả bộ nghĩ nghĩrồi tiến đến bàn học ôm hết đống tập học hồi sáng xuống đặt dưới bàn nhỏ đã để sẵn, phượng mâu đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-dung-chay-ong-xa-ngoan-de-em-yeu-anh/263904/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.