Kỳ Dạ lập tức đứng dậy, nhanh chóng giật điện thoại trong tay ném xuống sàn nhà còn dùng chân đạp mấy cái. Cực kỳ tức giận quát: “Không cho phép cô tìm anh ấy, không cho phép cô nói cho anh ấy biết! Không cho phép cô nói lung tung với anh ấy, ai vì anh ấy muốn chết không muốn sống. Ai chứ?”
“Cậu!” Loan Đậu Đậu thích chí nhìn phản ứng kịch liệt của cậu, khóe miệng khẽ nở nụ cười. Nhìn dáng dấp này chính xác là cãi nhau!
Kỳ Dạ tức giận trừng mắt nhìn cô, quay lại giường, giọng nói trầm thấp: “Tôi không có.”
Loan Đậu Đậu thương xót cho chiếc điện thoại bị đập nát, may là không phải điện thoại của cô mà là của Kỳ Dạ!
“Không có là được rồi! Uống thuốc đi!” Loan Đậu Đậu nhét thuốc vào tay cậu, lấy cho cậu cốc nước: “Bất cứ chuyện gì cũng không quan trọng bằng sức khỏe của bản thân biết chưa?”
Kỳ Dạ nhìn cô một lúc lâu lẩm bẩm: “Sao anh trai cùng Thạch Lãng lại có thể bị cô lừa xoay vòng vòng như thế chứ?” Rõ ràng là một con hồ ly giảo hoạt lại biến thành con thỏ nhỏ! Căn bản là mắt Thạch Thương Ly cùng Thạch Lãng có vấn đề!
Loan Đậu Đậu không nói gì, nhắc tới cũng kỳ quái! Ở trước mặt người khác cô có thói quen giả ngu, ở trước mặt Kỳ Dạ lại không cách nào giả ngu. Đây không phải có thể thấy Kỳ Dạ ngu hơn cô sao? Dĩ nhiên suy luận này đánh chết cô cũng không nói cho Kỳ Dạ nếu không cậu sẽ làm loạn lên.
Kỳ Dạ ngoan ngoãn uống thuốc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-doi-bung-tho-trang-mo-cua-di/551200/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.