Về đến nhà, Huyền Diệu Phong cởi bỏ áo khoác âu phục được cắt may thủcông cầu kì, tiện tay ném ở trên ghế dựa, đem thân hình cao lớn đổ xuống ghế sa lon, anh mở to mắt, hướng về phía góc phòng tối đen. Nhớ lại đủmọi sự việc xảy ra trên thọ yến hôm nay của Tô Kiến Vũ, từng chuyện từng chuyện đều tái hiện lại rõ ràng, rành mạch trong đầu óc anh, chuyển achuyển, cuối cùng dừng tại khuôn mặt trắng bệch kiên cường của Tô ÁiThanh.
Mà những thứ kia, những hồi ức đã bị anh liệt vào cấm kỵbỗng dưng lại ùa về, như gió thổi mây bay, như dòng thác lũ cuốn tới,đem anh nhấn chìm trong đó, khiến anh nhất thời không thở nổi.
Anh hận, hận nỗi đau do bị phản bội, hận bản thân vẫn không thể thoát khỏi nỗi đau đó!
Nhớ tới trước kia, cho dù người trên toàn thế giới có khinh thường anh đinữa, không tin tưởng vào năng lực của anh đi nữa, chỉ cần cô luôn ủng hộ và tin tưởng anh, cho dù gian khổ như thế nào anh cũng có thể cắn răngchống đỡ được.
Đợi đến lúc đó, khi anh đã đạt được thành công, anh có thể cùng cô chia sẻ trái ngọt này rồi.
Lời hứa của cô, lời nói của cô vẫn luôn văng vẳng bên tai anh, nhưng cuốicùng, thứ cô để lại cho anh cũng chỉ có một phong thư duy nhất cùng vớivô hạn tổn thương.
Anh không thể nhớ được, xem bản thân đến tộtcùng đã tốn mất bao nhiêu thời gian, mới có thể dần dần thoát khỏikhoảng thời gian bị ác mộng đánh thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-doc-tai/3224660/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.