Từ trước đến nay, những người phụ nữ bất kể lớn nhỏ mà cậu đã gặp chưa ai chống cự lại cậu, thậm chí còn chủ động tỏ tình, đặc biệt chỉ có cô, khi cậu cchủ động dâng hiến nụ hôn thì bị cô đánh một đao ngất xỉu, đến giờ cậu mới thấy có một người có lá gan lớn thế, lậi là cô gái rất đáng yêu.
"Cho nên anh cảm thấy em đặc biệt"? Tiểu Ốc cười lạnh, đó không phải là yêu!
"Là từ cái này bắt đầu bị hấp dẫn". Sau đó từ từ xâm nhập, gây nghiện giống như nghiện ma túy, không thể không có, cậu muốn tình yêu nhưng không phải là một sớm một chiều mà là sớm chiều ở bên nhau, cậu muốn giữ người đó ở bên người cả đời, ai cũng đừng nghĩ cướp đi.
"Nhưng em sợ em sẽ phụ anh". Tiểu Ốc rất mê man, cô không biết mình cần cái gì, cũng không biết tương lai gì.
"Đó là chuyện sau này, hiện tại quan trọng nhất là anh ở bên cạnh em". Như vậy là đủ rồi, bây giờ cậu đang ở cạnh cô, chăm sóc cho cô.
Tiểu Ốc không nói gì, bởi vì không biết nên nói cái gì.
Đậu Diệc Phồn mượn cơ hội này giải tỏa nghi ngờ trong lòng: "Tại sao em thích Mộc Trạch Khải"?
Hỏi xong mới thấy mình quá lời, có lẽ cô sẽ không trả lời, vừa định lấp liếm đi thì cô lên tiếng: "Bởi vì anh ta là trai đẹp đầu tiên em nhìn thấy, khi đó em mới vừa được nhận vào Mộc gia, anh ta bị bệnh mặc một bộ plê màu trắng ngồi trên một cái ghế nhỏ ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-dao-hoa-xin-can-than/1554578/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.