Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
"Vì sao Khương Phong Thanh tự sát? Cô ấy thật sự đã chết rồi ư?”
Sau khi trở về phòng ký túc xá, Tống Lễ gửi mail cho Berlin.
Khương Phong Thanh là tên của nữ thần, cũng là tên thật của cô ấy, mỗi lần đọc lên đều có cảm giác gần gũi, thân thiết.
*Phong Thanh có nghĩa là ngọn gió màu xanh.
“Cuộc sống hiện giờ của cô ấy không tốt sao? Phụ nữ ước ao, đàn ông hâm mộ, mỗi ngày đều kiếm được tiền, gió nổi nước lên*, vì cớ gì phải lựa chọn rời khỏi cuộc đời?”
*Nguyên văn là phong sinh thủy khởi, ý nói sự nghiệp tiến triển, cuộc sống tốt đẹp
Berlin trả lời mail của cô rất nhanh, “Sống hay chết đều là sự lựa chọn của cô ấy, cô chỉ cần sống tốt cho bản thân mình là được.”
"Có phải là vì anh đã cho cô ấy cảm giác tồn tại?” Tống Lễ nghĩ tới lời mà Khương Phong Thanh nói hôm trước, cố ý sửa nó lại một chút.
Cô ấy nói người kế tiếp bước theo mình chính là Tống Lễ.
"Tôi nói rồi, đó là do cô ấy tự chọn.” Berlin trả lời mail rất bình tĩnh, ung dung, thậm chí không có ý định biện bạch hay giải thích, “Nếu cô còn muốn hỏi tiếp, giao dịch giữa chúng ta có thể kết thúc được rồi đó.”
Trằn trọc cả đêm.
Tống Lễ lo lắng mãi, cân nhắc giữa quá khứ và hiện tại, cô không muốn buông tay...
Cuộc sống bây giờ quá tuyệt vời, cô không muốn trở về lúc trước nữa.
Trong tương lai, cô còn muốn được như thế mãi, liên tục như thế, vĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ton-tai/120334/chuong-3-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.