Trương Tiểu Lệ mong đợi nhìn Hoàng Tử Hiên bỏ thức ăn vào miệng, lúc đang định hỏi anh thấy thế nào thì bỗng nghe ‘phụt’, Hoàng Tử Hiên đã nhổ thẳng thức ăn vừa mới bỏ vào miệng ra ngoài.
“Ôi trời ơi, Trương Tiểu Lệ, tại sao cô làm trứng xào ớt mà còn bỏ thịt vô nữa? Đây là món cô vừa mới nghĩ ra sao?” Hoàng Tử Hiên thật sự cảm thấy mình đã sắp biến thành chó, lúc vừa mới nuốt xuống, anh đã suýt chút nữa cắn đứt lưỡi mình. Nếu đã nấu thịt thì cứ bỏ thịt vô rồi nấu cho đàng hoàng đi, chứ cái món nửa nạc nửa mỡ thế này thì sao mà anh cho nổi.
Gương mặt của Trương Tiểu Lệ lập tức đỏ ửng, cô yếu ớt nói: “Đó không phải là trứng xào ớt mà là bò xào ớt.”
Phụt…
Hoàng Tử Hiên phun một ngụm máu ra ngoài: “Bò xào trứng mà cô còn ướp thêm bột mì, cô muốn làm bò chiên bột à.”
“Chẳng, chẳng lẽ là tôi lại nhầm lẫn giữa bột mì và bột bắp nữa sao. Do bình thường lúc thấy anh làm bò xào ớt, tôi thấy anh cũng bỏ bột bắp vào ướp một hồi nên tôi mới bắt chước theo mà.” Trương Tiểu Lệ cảm thấy rất ngượng ngùng.
“Vậy nên đây là lỗi của tôi à?” Hoàng Tử Hiên đã sắp liếc cô đến nỗi liếc lên trần nhà.
“Không phải lỗi của anh, là do tôi ngốc, không biết phân biệt bột mì và bột bắp.” Trương Tiểu Lệ vội vàng đẩy đĩa bò xào ớt sang một bên rồi chỉ vào ba đĩa còn lại, nói: “Ăn những món khác đi, những món khác không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-khach-tro-nu-23-tuoi/401404/chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.