“Tôi mong vị giáo viên trẻ cho vị giáo viên già này được đứng ngoài quan sát và học tập khi cậu chữa bệnh, chuyện mà cậu nói quá thần kỳ, tôi rất muốn tận mắt nhìn, để sau này còn rút kinh nghiệm khi gặp được một bệnh nhân khác tương tự như vậy. Hy vọng vị giáo viên trẻ này có thể đồng ý.” Hồ Gia Hoa thỉnh cầu nói.
Trong lòng Hoàng Tử Hiên cười lạnh, cái gì mà quan sát học tập chứ, chỉ muốn tận mắt nhìn xem lời của anh nói là thật hay giả mà thôi. Vốn dĩ Hoàng Tử Hiên cũng không để ý đến những hoài nghi của Hồ Gia Hoa về thế hệ Trung y, nhưng chính ông ta đã tự tìm tai vạ, Hoàng Tử Hiên cũng không để ý tới việc dùng y thuật của mình để dập tắt uy phong của ông ta.
“Đương nhiên là được, lát sau tôi sẽ để cho bác Lưu nói cho ông biết số phòng bệnh.” Nói xong Hoàng Tử Hiên cùng Lưu Nhân Tông rời đi.
Bọn họ vừa đi, người trợ lý vừa căm thù vừa bất bình nói: “Cái đồ chảnh chọe, chẳng phải chỉ là Trung y thôi sao. Bây giờ đã là thời nào rồi, ai còn quan tâm đến Trung y chứ, Trung y lợi hại, có thiết bị tiên tiến như Tây y bọn tôi không.”
Hồ Gia Hoa lại lắc đầu, mặc dù ông ta tiếp xúc với Trung y không nhiều, nhưng dù sao cũng thuộc về hệ thống y học, hiểu biết nhiều hơn người trợ lý kia.
Trung y đã truyền thừa mấy ngàn năm ở Trung Hoa, theo dòng chảy thời gian, đã có không ít y thuật Trung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-khach-tro-nu-23-tuoi/401101/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.