“Làm vậy chẳng phải trừ cô ra tôi đã đắc tội với cả mấy cổ đông sao?” Hoàng Tử Hiên buồn bực nhìn Lê Mỹ Gia.
Lê Mỹ Gia vừa dùng Hoàng Tử Hiên làm cái cớ để chơi lại bọn họ một vố, tâm trạng rất tốt, nói: “Chỉ cần anh không đắc tội với tôi, sẽ không ai trừ lương của anh.”
Nghe thấy lời này, Hoàng Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ cần không bị trừ lương, những chuyện khác đều không thành vấn đề.”
Lương Thiền không khỏi liếc anh một cái: “Đúng là thần giữ của.”
“Ai, Không còn cách nào khác, nghèo rớt mùng tơi mà!” Hoàng Tử Hiên chua xót nói.
Ba người nói xong cũng vào trong tòa nhà, lần này không ai dám ngăn cản Hoàng Tử Hiên nữa, anh và Lương Thiên đi theo Lê Mỹ Gia vào thang máy lên tầng mười chín.
Về phần đám vệ sĩ bị đánh tàn phế và Nghiêm Tùng kia, tự nhiên sẽ có người xử lý.
Ngay sau khi các vị lãnh đạo lớn vừa đi khỏi, nhân viên cấp dưới bắt đầu xôn xao. Mặc dù hiếm khi Lê Mỹ Gia xuất hiện trong tập đoàn Thịnh Thế, nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều không biết đến cô. Mấy nhân viên kỳ cựu làm việc lâu năm trong tập đoàn Thịnh Thế đều biết rõ tình hình nhà họ Lê, lúc này bọn họ đang đoán già đoán non về khả năng Lê Mỹ Gia được bổ nhiệm làm chủ tịch.
Trong lúc các nhân viên đang thảo luận vấn đề này, cuộc họp hội đồng quản trị trên tầng mười chín cũng chính thức bắt đầu. Các cổ đông lần lượt ngồi xuống, vốn dĩ bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-khach-tro-nu-23-tuoi/401071/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.