Thấy Đỗ Ngân Hà một mực bảo vệ Nghiêm Thái Dung, đôi tay như phấn của Đỗ Diệc Hạm nắm lại siết chặt, cắn môi hỏi từng chữ một: “Năm đó mẹ con tự sát vì điều gì?”
Đỗ Ngân Hà sửng sốt, đáy mắt hiện lên tia chột dạ, chẳng qua ông ta đã kịp che giấu đi, nhíu mày nói: “Chẳng phải con đã biết việc này từ lâu rồi sao? Trước nay mẹ con vẫn luôn bị bệnh trầm cảm rất nghiêm trọng, bà ấy tự sát vì bệnh trầm cảm tái phát.”
“Dối trá! Nhưng điều này đều là lời bố dối gạt tôi! Mẹ tôi vốn không hề tự sát vì bệnh trầm cảm!” Đỗ Diệc Hạm phẫn nộ, giọng nói không tự chủ được mà cất cao rất nhiều.
“Con lại nghe thấy ai nói bậy nói bạ gì bên ngoài? Ai cho con lá gan tới chất vấn bố chuyện này?” Đỗ Ngân Hà cũng tức giận, giọng nói còn to hơn cả Đỗ Diệc Hạm.
“Bố chột dạ!” Đỗ Diệc Hạm thấy Đỗ Ngân Hà tức giận thì lạnh lùng cười nói: “Cái chết của mẹ tôi chắc chắn có liên quan tới bố! Nếu không phải vì bố, bà ấy cũng sẽ không bị bệnh trầm cảm. Đáng thương thay xương cốt bà ấy chưa lạnh mà bố đã vội vàng cưới vợ mới, vì để làm vui lòng vợ mới mà không chịu đặt bài vị của bà ấy ở nhà. Tôi thật sự muốn biết, những đêm khuya nằm mộng, bố có từng mơ thấy mẹ tôi chưa? Bố có thể an tâm mà ngủ mỗi tối ư?”
“Câm miệng!” Đỗ Ngân Hà đứng phắt lên: “Con im miệng lại cho bố! Đỗ Diệc Hạm, cánh con ngày càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-khach-tro-nu-23-tuoi/401028/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.