Khi xuyên qua con hẻm, Tần Mạc nhìn thấy một gã ăn mày đang đứng đầu đường, gã ăn mày kia gõ gõ vào chiếc bát inox dùng để xin tiền của mình, cầu khẩn: “Xin ngài, thưởng cho tôi miếng cơm đi.”
Tần Mạc dừng chân lại, móc túi lấy ra một đồng tiền xu, dùng ngón cái búng ra ngoài, tiền xu lập tức rơi leng keng vào trong bát.
“Cám ơn ngài.” Tên ăn xin cười nói câu cảm ơn.
Tần Mạc nhếch miệng lộ ra hai hàm răng trắng tinh: “Mấy ngày trước đám người của Hoa Khất Môn các anh theo dõi tôi, rồi bán hành tung cho của tôi cho người của Cửu Long Thập Bát hội nhỉ?”
Ánh mắt tên ăn mày sững sờ, tỏ vẻ nghe không hiểu nói: “Vị đại gia này, Hoa Khất Môn là cái gì? Tôi chỉ là kẻ dựa vào ăn xin để sống thôi.”
“Anh không thừa nhận cũng không sao, đây là lần đầu tiên tôi cảnh cáo các người. Hi vọng Hoa Khất Môn hiểu rõ người nào dây vào được, người nào không nên chạm vào.” Ngay từ đầu Tần Mạc đã đoán được nhất định nghe anh ta sẽ không thừa nhận, nói xong anh lập tức xoay người đi khỏi chỗ này.
Tần Mạc vừa xoay người đi, sắc mặt gã ăn xin đã thay đổi. Người có thể biết Hoa Khất Môn, còn liếc qua một cái có thể nhận ra được gã ăn xin là là người của Hoa Khất Môn, loại người ấy chắc chắn không phải người bình thường, ít nhất cũng là người trong giới tu võ.
Khi gã ăn mày đang nghĩ về Tần Mạc, thì điện thoại vang lên, anh ta lấy ra xem,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-khach-tro-nu-23-tuoi/401020/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.