Hồ Kinh Quốc hiển nhiên vội vàng chạy tới, đến cả cúc áo cũng cài sai, ông ta chạy đến trước mặt Tần Mạc như một cơn gió, khom lưng cúi đầu nói: “Anh Hoàng à, tôi đến trễ, khiến anh chịu oan ức rồi!”
“Đội trưởng, sao ông lại tới đây?” Nhìn thấy người đột nhiên xuất hiện là Hồ Kinh Quốc, Diệp Cảnh Lam hơi kinh ngạc.
“Tôi không tới thì cô lên trời luôn rồi!” Hồ Kinh Quốc dạy bảo: “Diệp Cảnh Lam, có phải trong đầu cô chứa phân không? Mới hôm qua Cục trưởng còn dặn đi dặn lại, bảo chúng ta không được quấy rầy anh Hoàng. Sao đến phiên cô thì vào tai này ra tai kia vậy? Ai cho cô cái gan mời anh Hoàng tới? Tôi thấy cô không muốn làm việc nữa rồi!”
“Tôi…”
“Cô cái gì mà cô, đi ra ngoài cho tôi, chờ chút nữa tôi cho cô biết tay!” Hồ Kinh Quốc quăng cho Diệp Cảnh Lam một ánh mắt cảnh cáo.
Diệp Cảnh Lam nghiến răng, oán hận liếc xéo Tần Mạc một cái rồi dậm chân chạy ra ngoài, tựa như bị nỗi oan gì lớn lao lắm.
Tần Mạc vô tội sờ sờ mũi.
Hồ Kinh Quốc nhanh chóng nhận lỗi: “Anh Hoàng à, anh đừng giận nhé! Sau khi trở về tôi nhất định sẽ dạy bảo cô ấy thật tốt!”
“Không cần đâu, cảnh sát Diệp cũng là xử việc công theo phép công thôi!” Tần Mạc xua tay nói, anh cũng không muốn bởi vì mình mà hại Diệp Cảnh Lam càng thêm nửa bước khó đi ở Cục Cảnh sát.
Hồ Kinh Quốc gật đầu liên tục: “Vậy anh Hoàng, tôi tiễn anh ra ngoài nhé!”
“Tôi tự mình đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-khach-tro-nu-23-tuoi/401018/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.