Theo bản năng, Hoàng Tử Hiên liếc mắt nhìn phần chữ được khắc trên bia đá, lại đặc biệt chú ý dòng ngày sinh - mất bên dưới, sau đó lại tính nhanh một chút. Kết quả cho ra được, rằng năm Lê Mỹ Gia mười tuổi, mẹ của cô đã qua đời rồi.
Anh của năm mười tuổi là như thế nào nhỉ?
Hoàng Tử Hiên nhớ lại một chút, hình như vẫn còn đắm chìm trong tình yêu thương của ba mẹ, sự cưng chiều của các anh, chị lớn, vẫn chưa biết cảm giác gì gọi là đau thương, khổ sở.
Còn Lê Mỹ Gia, năm mười tuổi đã mất đi mẹ, trở thành một bán cô nhi. Cuối cùng một cô bé đã sống những ngày như vậy thế nào chứ? Hoàng Tử Hiên không dám tưởng tượng, rằng lúc đó, Lê Mỹ Gia đã bất lực như thế nào nữa.
“Mẹ ơi, dạo này con hơi bận, chưa tới thăm mẹ được, mẹ không giận con gái đấy chứ? Mẹ xem, con mang hoa bách hợp mà mẹ thích nhất tới này.” Giọng nói của Lê Mỹ Gia không còn sự lạnh lùng của thường ngày nữa, thay vào đó là sự dịu dàng, cô ngồi xổm xuống trước mộ, nhẹ nhàng đặt bó bách hợp thơm nhè nhẹ tựa vào mộ bia.
Hoàng Tử Hiên biết không nên quấy rầy Lê Mỹ Gia, để cô có thời gian với mẹ mình, bèn hiểu ý tránh xa một chút, để cho Lê Mỹ Gia có không gian riêng tư.
Vốn Lê Mỹ Gia cũng chỉ muốn đến thăm thôi, không hề có lời gì định nói. Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy hành động tinh tế đó của Hoàng Tử Hiên, lòng cô thấy hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-khach-tro-nu-23-tuoi/401009/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.