Tôn Nhất Hoa phẫn nộ siết nắm tay lại, nhưng vì không muốn khiến Trịnh Dũng Hạo không vui, anh ta chỉ đành đè cơn giận xuống, cười như không mà bảo: “Là một người đội trưởng, đội viên mình chịu uất ức, tất nhiên tôi có nghĩa vụ đòi lại thay cho họ. Nếu chuyện này đã bắt đầu từ hai người chúng ta, vậy hẳn cũng nên để chúng ta kết thúc. Anh thấy thế nào?”
“Ha ha, anh muốn gì cứ nói thẳng đi, quanh co lòng vòng cũng không giúp anh trông phong độ hơn đâu!” Hoàng Tử Hiên đã hơi ngán ngẩm, nhíu mày bảo: “Anh muốn thế nào, tôi hầu thế đó được chưa.”
Tôn Nhất Hoa đúng là đang đợi những lời này của anh, nghe vậy thì bảo: “Được, chúng ta tính đơn giản chút nhé. Một chọi một, loại thẳng. Nếu anh thắng, tôi sẽ đại diện cho đội mình xin lỗi các anh. Ngược lại, anh sẽ phải cúi đầu xin lỗi đội viên của tôi.”
“Một chọi một loại thẳng?” Hoàng Tử Hiên không hiểu hỏi: “Thế nào gọi là loại thẳng?”
“Rất đơn giản, một người đánh bóng, người kia đón bóng. Nếu bên kia không đón được, coi như mất một lượt.” Tôn Nhất Hoa trả lời.
Vừa nghe xong giải thích là vậy, Hoàng Tử Hiên bèn gật đầu: “Được, vậy cứ làm theo anh nói đi.”
“Chủ tịch Trịnh, mời ông làm chứng cho chúng tôi, tránh để ai đó chịu chơi nhưng không chịu nhận.” Tôn Nhất Hoa nói với vẻ đã chắc phần thắng lợi.
Trịnh Dũng Hạo cười gật đầu: “Rất vui lòng.”
Sau khi quyết định xong, mọi người chia ra lui về sau, đến vị trí thuận lợi cho việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-khach-tro-nu-23-tuoi/401007/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.