Chương trước
Chương sau
Edit by Đào Không Sợ Ma

Nghe thấy Dung Thanh Thanh gọi lớn như vậy, trên khuôn mặt ôn hòa của Cố Thạc hiện lên một vết nứt. Anh hơi động mắt nhìn Dung Thanh Thanh, sau đó chậm rãi lùi lại nửa bước.

Cố Thạc hỏi: "Dung Thanh Thanh, cô không sao chứ?"

Anh nhìn thấy vẻ mặt đầy kinh ngạc của Dung Thanh Thanh, như thể muốn biết bộ phận nào của cô lại có vấn đề vậy?

“ Tôi không sao.” Dung Thanh Thanh tự nhiên đặt tay mình lên cánh tay Cố Thạc, có chút quen thuộc khó tả, “Sao lúc muốn về nhà tổ lại không gọi cho tôi ?”

Cố Thạc dừng lại một chút, vẻ mặt vô cảm, rút khuỷu tay ra khỏi tay Dung Thanh Thanh.

“Sao lại phải gọi cho cô ?”Cố Thạc vẻ mặt lạnh lùng.

Nếu hai ngày trước Dung Thanh Thanh không ở nhà Cố làm ầm ĩ, Cố phu nhân đã không tức giận như vậy.

Nói thật, Cố Thạc thực sự lùi lại nửa bước sao? Có vẻ như bây giờ cô ấy thực sự không thích.

Tương lai của chị đây nam nhân có chút vấn đề , hiện tại cảm thấy Cố Thạc thật sự rất vừa mắt.

Vì vậy tất nhiên phải chọn tha thứ cho anh ấy.

Trong phòng khách, mọi người đang nói chuyện nghe thấy giọng nói của Dung Thanh Thanh liền im lặng

Hôm nay bà Cố mặc một bộ trang phục màu xanh ngọc hồ Metasequoia, vai và lưng thẳng tắp.

Dù đã ngoài năm mươi nhưng trông giống chỉ mới bốn mươi tuổi, thời gian trôi qua cũng không để lại nhiều dấu vết trên cơ thể. Rất giống với loài hoa mẫu đơn duyên dáng và sang trọng vẫn thu hút sau khi nở hoa.

Ngồi đối diện với bà Cố là một người phụ nữ ngay thẳng, trong sáng và xinh đẹp, trông cũng trạc tuổi cô . Tuy nhiên, khi người phụ nữ nhìn thấy cô, nụ cười của cô ta cứng lại một nửa.

Dung Thanh Thanh lập tức hiểu ra, ồ, thì ra là cô em kế đã lâu không gặp của cô.

Đã lâu không gặp, Dung Thanh Thanh nhớ tới Dung Nguyệt Nguyệt là một cô bé thích cúi đầu trốn sau lưng mẹ kế. Cô không biết là do mình đã ở tận thế quá lâu hay sao mà phần lớn ký ức trong đầu cô luôn có cảm giác như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, thật mờ mịt...

Ví dụ như khi cô mở mắt ra, cô không chỉ kết hôn mà còn bước vào làng giải trí. Dung Thanh Thanh đều không nhớ được những sự kiện này, trong đầu chỉ có hiện tại.

Cô bình tĩnh nhìn Dung Nguyệt Nguyệt, cô mặc một chiếc váy trắng với mái tóc đen dài, trên môi nở nụ cười chuẩn mực, thanh tú như một con búp bê bên cửa sổ, khiến người ta vừa nhìn đã yêu.

Bà Cố cũng biết một chút chuyện của Dung gia, bà cũng biết Dung Thanh Thanh và Dung Nguyệt Nguyệt không thuận mắt nhau. Bà có chút xấu hổ vì quá nồng nhiệt với Dung Nguyệt Nguyệt trước mặt con dâu.

Khi bầu không khí đạt đến đỉnh điểm, Cố phu nhân không muốn gây ra quá nhiều bối rối: “Các con về rồi à .”

Cố Thạc gọi: "Mẹ."

Dung Thanh Thanh cũng gọi một tiếng: "Mẹ."

Bà Cố nhướng mày,có chút ngạc nhiên.

Dung Nguyệt Nguyệt nhìn Dung Thanh Thanh xinh đẹp như thế , mặc dù trong lòng cảm thấy không thoải mái, nhưng vì giữ gìn hình ảnh, nàng mỉm cười chào hỏi Dung Thanh Thanh: “ Chào Chị Thanh Thanh, chào Cố Ảnh Đế .”

Cố Thạc chỉ lạnh lùng gật đầu, còn Dung Thanh Thanh thì thầm so sánh khuôn mặt hiện tại của cô với Dung Nguyệt uyệt Nguyệt, tựa như dáng người của cô ta đẹp hơn cô vậy.

Ở một góc độ mà Cố Thạc và bà Cố không để ý, Dung Thanh Thanh dùng tay ra hiệu về thân hình ấn tượng của cô.

Nhìn thấy vẻ mặt u ám của Dung Thanh Thanh, bà Cố suy nghĩ một chút: "Nguyệt Nguyệt nghe nói ta không khỏe liền tới thăm ta."

Dung Nguyệt Nguyệt cẩn thận nhìn sắc mặt Dung Thanh Thanh, phát hiện cô cũng không có tức giận như cô ta tưởng tượng, trong mắt hơi lóe lên tia ngạc nhiên.

Nhìn giá trị may mắn không tăng lên, Dung Nguyệt Nguyệt lẩm bẩm: "Tại sao giá trị may mắn không tăng?"

Nhà họ Dung và nhà họ Cố không cho phép cô diễn phim tình cảm, Dung Thanh Thanh hẳn là tức đến muốn đập phá đồ đạc. Hơn nữa, để có thêm điểm may mắn, cô đã đến Cố gia để kích thích Dung Thanh Thanh.

Kết quả khác hẳn với những gì Dung Nguyệt Nguyệt mong đợi?

Sau đó Dung Nguyệt Nguyệt không biết cô ta đang nghĩ cái gì, nhìn Cố phu nhân và Cố Thạc với vẻ có lỗi: “Dì Khương, ngày mai con phải tham gia một bộ phim tình cảm nên không ở lại lâu nữa. Vì chị Thanh Thanh và Cố Ảnh Đế đã trở về , con sẽ không quấy rầy dì nữa.”

Nhìn thấy Dung Thanh Thanh bị mắc kẹt ở đó như một người gỗ, cô ta  nhìn giá trị may mắn vẫn không hề tăng lên.

Tâm tình đột nhiên thay đổi, Dung Nguyệt Nguyệt tăng thêm mấy phần hưng phấn, đi đến cửa liền dừng lại, quay người lại.

“Tôi biết chị Thanh Thanh rất muốn cùng tham gia một bộ phim tình cảm với tôi , nhưng đạo diễn lần này là do nhà họ Thẩm bổ nhiệm, tôi không thể giúp được. Nhưng ở đây tôi còn có một chương trình tạp kỹ khác, nhưng tôi không biết chị có sẵn lòng không , khó lắm .”

Dung Nguyệt Nguyệt hiểu rõ tính cách của chị kế, chỉ cần kích thích một chút là cô ta sẽ đạt được điều mình muốn. Nếu Dung Thanh Thanh không đi, cô ta có thể nhận được điểm may mắn, dù có đi, nếu cô không kiên trì cô ta vẫn có thể nhận được điểm may mắn.

Nhưng vào giờ phút này, bề ngoài Dung Thanh Thanh luôn tỏ ra rất bình yên, cô đã ở tận thế mười năm, mỗi ngày đều kinh hãi vì sợ một ngày nào đó mình sẽ chết. Tuy nhiên, khi cô nhìn thấy sự khiêu khích kém cỏi của Dung Nguyệt Nguyệt. Cô vẫn cảm thấy... có chút cảm động.

Dung Thanh Thanh vừa mới nghĩ cách nói chuyện với Cố gia, đây chẳng phải là lý do dâng đến tận cửa cho cô sao?

“  Những điều tốt và điều xấu cô vừa nói tôi có thể hiểu, nhưng tôi vẫn còn chịu được .” Dung Thanh Thanh tựa hồ bị kích động bởi khát vọng chiến thắng, mặt đỏ bừng.

Nụ cười trên mặt Cố phu nhân chợt nhạt đi, bà nhìn Dung Nguyệt Nguyệt sâu hơn một chút.

Sau khi gả vào gia đình giàu có nhiều năm, bà Cố đã nhiều năm không gặp ai, nhưng bà là người có kinh nghiệm . Hôm nay lại bị một đứa nhóc lợi dụng.

Giờ ăn tối.

Bởi vì gia chủ Cố gia đi công tác ở nước ngoài , tiểu thư Cố Hải Đường đang học đại học, chỉ về nhà trong kỳ nghỉ đông hè lại đi chơi với các bạn cùng lớp và không có về nhà, nên bàn ăn chỉ còn lại Cố phu nhân và Cố Thạc.

Sau khi Dung Thanh Thanh gả về, Cố phu nhân hiếm khi có một bữa ăn yên tĩnh đến kỳ lạ thế này.

Lời nói của Dung Nguyệt Nguyệt dường như đã giáng một đòn rất lớn vào Dung Thanh Thanh. Trên bàn ăn, cô ăn ba bát cơm lớn mà nước mắt lưng tròng, điều này nằm ngoài sự mong đợi của Cố Thạc và Khương Thanh Vân

Trên thực tế, khi Dung Thanh Thanh nhìn món sườn heo om, thịt lợn xé sốt Bắc Kinh, vịt quay Bắc Kinh, tảo bẹ chua cay và súp cay, đôi mắt cô ấy đã sáng lên như vàng.

Có trời mới biết đã bao lâu rồi cô chưa được ăn món ăn ngon như vậy trong mười năm sống ở ngày tận thế. Ở đó, mọi thứ đều biến đổi, mọi thứ đều có độc, ngay cả những thứ ăn được cũng thay đổi khẩu vị.

* Phúc lợi ban đêm:)))





Dung Thanh Thanh vô cùng yêu thích những món ăn đặt trước mặt, cô cũng không quan tâm đến ánh mắt quái dị của Cố Thạc và Khương Thanh Vân dành cho cô.

Dung Thanh Thanh ăn một bát cơm, rưới thêm nước cốt sườn heo om, bát cơm nhanh chóng hết.

Cô nhìn bà quản gia già bên cạnh mà rưng rưng nước mắt: “Ồ, có thể cho tôi thêm một bát nữa được không?”

Quản gia sửng sốt một lát: "Đương nhiên."

Sau đó, trước sự bối rối của nhà họ Cố, Rong Qingqing bình tĩnh ăn ba bát lớn rồi ợ.

"Nấc cục~"

“…” Hai người ngồi đối diện bàn ăn.

"Dung Thanh Thanh, con không sao chứ?" Cố phu nhân hỏi.

Đúng như mong đợi của cô, cả hai mẹ con đều hỏi những câu hỏi giống nhau.

Bà Cố nhìn Dung Thanh Thanh như thể mới gặp cô lần đầu.

Dung Thanh Thanh sờ sờ cái bụng tròn trịa của cô, nói: “Con không sao.”

Điều này có vẻ như không có gì sai ?

Cố Thạc và Khương Thanh Vân hoàn toàn không tin điều đó.

Bất thường, quá bất thường.

Khương Thanh Vân không muốn trong nhà lại xảy ra rắc rối như lần trước, nên lớn tiếng giải thích: “Thẩm gia toàn tâm toàn ý đầu tư vào phim tình ái đó, Thẩm gia không thể để con ức hiếp con gái mới sinh của họ được, Cố gia chúng ta không thể gánh nổi sự xấu hổ đấy.”

Dung Thanh Thanh tựa hồ rất thương tâm, vừa rồi lông mày đẹp đẽ nhướng lên đột nhiên trở nên ủy khuất, trước kia kiêu ngạo bây giờ giống như một con cún bất lực.

“Sao không thử xem một chương trình tạp kỹ khác xem?” Dung Thanh Thanh nhét cơm vào miệng, lời nói lắp bắp.

Dung Thanh Thanh khi muốn làm việc gì đó, cho đến khi đạt được mục đích sẽ không bao giờ từ bỏ, nhìn cô như thế này, chắc chắn cô vẫn muốn đi xem phim tình cảm đó.

Cố Thạc và Cố phu nhân không hề suy nghĩ mà từ chối: “Không.”

Dung Thanh Thanh bổ sung: “Ngay cả tiết mục tạp kỹ hoang dã đó cũng không thể?”

Cố Thạc: "Hả?"

Khương Thanh Vân: "Hả??"

Chương trình tạp kỹ hoang dã?

Hai mẹ con nhìn nhau rồi im lặng cụp mắt xuống.

Cái này có thực sự tốt ?

Ba người dùng bữa tối xong liền có tâm tư khác nhau, Khương Thanh Vân trở về phòng, Cố Thạc cũng đi , tựa hồ đang xem lại kịch bản phim mới.

Dung Thanh Thanh không có việc gì làm, đầu tiên cô ngắm bầu trời đầy sao hơn một giờ.

Những ngày tận thế , không có cách nào nhàn nhã ngắm nhìn bầu trời, những vì sao lấp lánh có thể khiến lòng người vui vẻ.

Sau khi trở về từ tận thế, cú sốc khi biết mình là nữ phụ và kết hôn với Cố Thạc đã giảm đi rất nhiều. Mỗi khi Dung Thanh Thanh suy nghĩ , cô sẽ muốn ăn thứ gì đó. Cô không thể ngủ được chút nào nên đã thức dậy.

Ngôi nhà của Cố gia có hai tầng, tầng một là phòng ngủ của vợ chồng Cố, tầng hai là phòng ngủ của con cái. Dung Thanh Thanh liếc nhìn căn phòng sáng đèn của Cố Thạc ở bên cạnh, từ bỏ ý định tăng điểm ưa thích của mình mà đi thẳng xuống lầu tìm thứ gì đó để giải tỏa sự buồn chán.

Sau đó Dung Thanh Thanh thấy củ cải chua cay trong tủ lạnh tầng dưới mà đầu bếp đã ngâm trước khi tan làm.

Trong phòng khách nhà tổ của Cố gia có màn hình TV cực lớn.Không ngủ được, Dung Thanh Thanh cầm chiếc đĩa DVD đặt cạnh tủ TV lên, chuẩn bị giải tỏa sự buồn chán.

Trước khi du hành đến tận thế, sở thích của Dung Thanh Thanh là nằm trên ghế sofa, ăn chút đồ ăn nhẹ và xem phim truyền hình. Nhưng mười năm tận thế sống trong lo sợ, Dung Thanh Thanh đã lâu không có cảm giác thoải mái như vậy, cô dự định tối nay sẽ hoàn toàn buông thả bản thân.

Khi chuẩn bị xong mọi thứ, Dung Thanh Thanh đặt remote bên trái và đĩa củ cải chua cay ở bên phải.

Để không làm ồn đến bà Cố đang ngủ, Dung Thanh Thanh điều chỉnh âm lượng xuống mức tối thiểu.

Nửa đêm, sau khi xem xong kịch bản, Cố Thạc nghĩ đến Dung Thanh Thanh lúc chiều ăn ba bát cơm lớn, càng nghĩ càng thấy khó nói nên lời.

Đứng dậy chuẩn bị xuống lầu uống cốc nước. Cố Thạc nhìn thấy việc mà suốt đời khó quên.

Dung Thanh Thanh , cô ấy------

Cô ấy thực sự đã khóc khi xem phim truyền hình của mình ?

Cố Thạc tưởng rằng cô đang xem phim bi kịch, hóa ra trên màn hình lại là phim hài.

Cố Thạc: "..."

Chứng kiến cảnh này, Cố Thạc không muốn uống nước nữa, xoay người muốn chạy nhanh về phòng, vừa mới lên được nửa cầu thang.

“Cố Thạc?”

Giọng Dung Thanh Thanh khàn khàn, cô không biết mình đã khóc bao lâu rồi.

Cố Thạc xịt keo quay đầu lại, giọng điệu thậm chí còn có chút run rẩy: "Dung Thanh Thanh, không phải chỉ là một show tạp kỹ hoang dã thôi sao? Không có gì đáng khóc cả. Nếu muốn có thể đi."

Đôi mắt Dung Thanh Thanh đỏ hoe, cô ngẩng đầu nhìn Cố Thạc, nước mắt rơi lã chã xuống sàn nhà.

“Thật sao?"

Dung Thanh Thanh bỗng nhiên cảm thấy cơ thể có chút thoải mái.

Nhìn vào hơn 999 điểm kinh nghiệm được cộng vào trên bảng thông báo, Dung Thanh Thanh không khỏi rơi nước mắt. Ờ mây ding gút chóp chồng chị

*quá đã:))

Hết chương 2._________-_________

Tác giả có lời muốn nói:

Dung Thanh Thanh: Sau khi trở về từ tận thế , tôi phát hiện mình đã kết hôn.

Cố Thạc: Cứ làm như vậy đi, sao có thể li hôn được?

--------_-----_---------
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.