Chương trước Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28
Chương sau
Trời dần dần chuyển về tối nhưng kèm theo đó là những cơn gió mạnh liên tục thổi, khiến cho cây cối bên đường ngả nghiêng. Thỉnh thoảng, một vài tia chớp hiện lên thành nhiều đường trên bầu trời như báo hiệu một cơn giông sắp đến. Ngồi trong xe nhìn ra ngoài cửa kính, nó không khỏi lo lắng và bồn chồn. Mưa là tốt nhưng tại sao trong lòng nó lúc này cứ lớn dần lên một nỗi sợ hãi kinh hoàng, một chuyện không mấy tốt đẹp sắp diễn ra. Khẽ liếc mắt nhìn Dương Tiễn, nó càng thấy bối rối hơn khi cả ngày hôm nay Dương Tiễn không hay pha trò như mọi khi, thay vào đó anh luôn hướng mắt ra phía cửa kính xe bên cạnh nhìn vào khoảng không hư vô điều đó khiến nó cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Chỉ có bác quản gia là vẫn bình thản, đôi lúc ngân nga một vài điệu nhạc mà mình yêu thích. - Hà tiểu thư! - Bác quản gia cất tiếng nói, vô tình phá tan đi không khí im lặng trong xe - Cô làm sao vậy? Trông sắc mặt cô không được tốt lắm. Vừa lái xe, lại có thể chú ý được cả tình trạng sức khỏe cũng như biểu hiện của Diệp Ẩn, bác quản gia thật tài! - À, cháu không có sao! - Nó cười, khẽ ngả người về phía sau ghế. - Cố thêm chút nữa nhé, sắp tới nơi rồi! - Giọng nói ấm áp của bác quản gia vang lên khiến nó an tâm phần nào. Yên tâm quan sát xung quanh một hồi, nó khẽ nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc của riêng mình... Dương Tiễn sau khi nghe cuộc nói chuyện ngắn ngủi giữa hai người, anh quay người lại đã thấy Diệp Ẩn ngủ say. Một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt của anh nhưng nhanh chóng bị dập tắt và trở lại trạng thái lạnh lùng vốn có. Vuốt nhẹ mái tóc, ngắm nhìn khuôn mặt của nó, anh nhẹ nhàng đặt lên đôi má ửng hồng của Diệp Ẩn một nụ hôn ngọt ngào. Liệu từ nay về sau, anh có thể ngắm nhìn khuôn mặt cùng với nụ cười hạnh phúc của nó mỗi ngày hay không? Hay là anh và nó sẽ phải rời xa nhau mãi mãi, số phận liệu có một lần nữa chia cắt anh với người con gái mà anh yêu hơn cả tính mạng của mình không? Đó vẫn là một bí ẩn bởi vì ngay cả anh cũng không thể hiểu nổi bản thân của mình cũng chưa có thể hiểu rõ được nó - cô gái hai màu mắt trong lòng anh. Người con gái với rất nhiều bí ẩn xoay quanh, nhiều quá khứ đau khổ từng nếm trải... - Ngày đó, không sớm thì muộn cũng sẽ đến!. Anh khẽ nói, nhìn nó ngủ trìu mến mà lòng đau như cắt. - Này, đồ ngốc! Đến nơi rồi! - Giọng nói trầm trầm vang lên khiến nó giật mình tỉnh giấc. Dụi mắt hai ba lần, nó mơ hồ hỏi: - Đây...là đâu? Hơ hơ, mình chết rồi à? - Diệp Ẩn nói, nó đâu có để ý đằng sau mình là một luồng khí lạnh đang dần dần xâm chiếm hết cả mọi thứ. - Chết cái đầu cô ấy! Đây là nơi diễn ra bữa tiệc! Đi theo tôi! - Dương Tiễn nói, không khỏi bực mình trước câu nói mơ mơ hồ hồ của nó. Chậm chạp theo sau Dương Tiễn, nó hết nhìn những chiếc thảm đỏ được trang trí sắc sảo đến những chiếc cột to chạm khắc tỉ mỉ, những chiếc đèn và bàn tiệc dài đi mỏi cả chân. Mải ngắm nhìn mọi thứ, nó sơ ý va vào một vị tiểu thư trông khá quyền quý và kiều diễm trong bộ đầm màu đen quyến rũ bó sát lấy cơ thể tạo nên một phong thái kiêu sa hết sức bí ẩn và hấp dẫn đến mê người. - A, xin lỗi! Tôi không cố ý! - Diệp Ẩn lắp bắp nhìn vị tiểu thư quyền quý kia nhưng vị tiểu thư đó nào có chú ý tới nó. Thay vì quay lại nhìn, vị tiểu thư lạnh lùng đó tiếp tục bước đi theo sau là một cô hầu gái ăn mặc tươm tất. " Thể...Điệp....?". Một ý nghĩ thoáng qua hiện lên trong suy nghĩ của nó, như để chứng minh cho suy đoán của mình. Diệp Ẩn vội vã quay người lại nhìn theo vị tiểu thư lạnh lùng kia. Vẫn là con người ấy, vẫn hình dáng ấy, giọng nói ấy nhưng lại khiến nó có cảm giác vô cùng xa lạ. Trải qua bao nhiêu thăng trầm, sướng khổ cùng nhau vậy mà chỉ vào một ngày, một giờ quyết định mà Thể Điệp - người em gái mà nó yêu quý nhất đã rời xa nó theo cha mẹ ruột của mình, từ bỏ cuộc sống đầy chật vật và vất vả đi theo một cuộc sống xa hoa, quyền quý. Nó biết như vậy là tốt với Thể Điệp nhưng nó không khỏi lo lắng khi Tiểu Điệp bước vào một cuộc sống của giới thượng lưu liệu có thích ứng nhanh hay không? Đó vẫn chính là nỗi lo mà nó cứ ôm ấp và trằn trọc suốt bao tháng qua, nhưng giờ đây khi nhìn thấy người em gái của mình, không những đẹp và quyến rũ thêm mà có vẻ đã rất thành thạo trong giao tiếp cũng như thích ứng với bầu không khí và một cuộc sống xa hoa trong giới thượng lưu đẹp ngoài nhưng đầy nguy hiểm bên trong. - Sao em lại như vậy? - Nó đứng đó tần ngần nhìn hình dáng nhỏ bé của Thể Điệp đi xa dần. Khẽ cười, nó lắc đầu chán nản rồi bước theo Dương Tiễn tiến vào sâu trong trung tâm buổi dạ tiệc sang trọng. Cách đó không xa, cạnh một chiếc bàn đựng những bình hoa vô cùng quý hiếm, vị tiểu thư lạnh lùng chính là Thể Điệp. Cô nhìn theo Diệp Ẩn sau khi chán nản bước đi, khẽ nở một nụ cười bí ẩn chứa đầy ngụ ý thâm sâu. - Đã gặp lại thì cũng phải có món quà bất ngờ cho chị chứ nhỉ? Chị gái tốt của tôi!
Chương trước Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28
Chương sau