Chương trước
Chương sau
Trong những ngày mà Tử Hằng gọi là "án binh bất động" đó, người của hắn đến từng nhà của những thuộc hạ thân tín của Ngọc Chương thuyết phục bọn họ đứng về phía mình. Sư gia Vĩnh Ninh chính là một trong số đó.

Gia đình ông ta sống rất gần phủ huyện. Ngọc Chương luôn rất quan tâm bọn họ, mà đúng hơn là giám sát. Vĩnh Ninh trung thành với Ngọc Chương cũng một phần vì muốn bảo vệ gia đình mình. Đã làm sư gia của huyện lệnh Tân Xuân trong nhiều năm, Ngọc Chương cũng chưa từng bạc đãi ông ta. Vĩnh Ninh từ bị ép buộc dần chuyển sang trung thành thật sự với Ngọc Chương. Vì Ngọc Chương sẵn sàng làm tất cả mọi việc dù biết đó là việc làm phạm pháp.

Lúc Danh Thần và Lục Ly đến thuyết phục ông phản lại Ngọc Chương, quay đầu là bờ, ông đã không đồng ý. Bọn họ nói ông hãy thử đặt cược. Có phải khi Ngọc Chương bị phát hiện ra việc ăn chặn hàng cứu tế sẽ không ngần ngại đem ông ra làm vật thế thân để bản thân thoát tội hay không. Ông không tin nên ngay lập tức chấp nhận. Và bây giờ chứng kiến Ngọc Chương trước mặt vị hoàng thân kia ra tay đánh mình, trắng trợn đổ hết tội lên đầu mình, ông đã sốc đến không thốt nên lời, hối hận và đau đớn khôn cùng.

Nếu người đó đã phản bội lòng tin của ông thì ông cũng không cần thiết phải trung thành với kẻ đó nữa.

Vĩnh Ninh cúi lạy Tử Hằng rồi ngẩng đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói:

"Tâu điện hạ, thuộc hạ có bằng chứng chứng minh tất cả những việc mà thuộc hạ làm đều là theo lệnh của huyện lệnh đại nhân. Thuộc hạ còn giữ những bản viết tay của huyện lệnh đại nhân giao dịch với chợ đen, còn có cả dấu điểm chỉ của ngài ấy."

"Ngươi… ngươi…" Ngọc Chương bàng hoàng trợn mắt. Những bản viết tay đó hắn đã bắt Vĩnh Ninh hủy ngay sau mỗi lần giao dịch rồi kia mà. Tại sao ông ta vẫn còn giữ?

Vĩnh Ninh chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ dùng thứ này để làm bằng chứng buộc tội Ngọc Chương. Ngày đó khi Ngọc Chương sai ông làm sổ sách giả ăn trộm hàng cứu tế của triều đình gửi tới, ông đã nhận thức được chuyện này nguy hiểm đến thế nào. Ông biết rõ là phạm pháp nhưng vì Ngọc Chương thuyết phục ông đã chấp nhận làm theo. Ông không dám đốt mấy tờ giấy giao dịch với nhóm người ở chợ đen đó. Không phải là ông không tin Ngọc Chương, ông chỉ muốn giữ những thứ này như là vật bảo mệnh cho bản thân và gia đình. Ông không mong sẽ dùng nó vào bất cứ việc gì. Thật không ngờ…

"Giờ tang chứng vật chứng đầy đủ cả rồi. Ngươi còn chối nữa không?"

Ngọc Chương cúi mặt. "Thần… xin nhận tội. Thần nhất thời bị tiền bạc làm mờ mắt đã làm những việc trái với luân thường đạo lý, phụ lại kỳ vọng của hoàng thượng dành cho thần. Thần... cảm thấy rất hối hận."

"Nếu biết hối hận rồi thì thành thật khai những kẻ đồng loã với ngươi trong vụ này cho ta."

"Tâu điện hạ, mọi chuyện đều là do thần tự mình làm, không có bất cứ ai đồng loã cả. Tội của thần, thần xin gánh chịu mọi hậu quả."

Tử Hằng không nói gì, chỉ hơi nhíu mày. Ngọc Chương sau đó bị đưa ra khỏi phủ giải vào giam trong nhà lao của huyện nha. Lục Ly cắt cử người trông coi cẩn thận. Bản thân hắn cũng đứng bên ngoài canh gác.

Đêm đến khi gần như tất cả mọi người đều đã chìm sâu vào giấc ngủ, một nhóm khoảng năm sáu tên mặc hắc phục, bịt kín mặt, âm thầm đi trên các mái nhà rồi nhẹ nhàng nhảy vào huyện nha, đi thẳng đến khu vực nhà lao.



Chúng dễ dàng hạ gục đám lính canh rồi đột nhập nhà giam mở cửa cho Ngọc Chương đang bị giam trong đó.

"Ngô đại nhân quả nhiên cho người đến cứu ta."

"Không. Là đến để đưa tiễn ngươi."

Nói xong tên kia rút kiếm định đâm Ngọc Chương thì gần như ngay lập tức bị một con dao bay như xé gió từ bên ngoài vào cứa ngang cổ. Hắn ngã xuống chết ngay tại chỗ trước con mắt sững sờ của Ngọc Chương.

Lục Ly và Danh Thần đã phục sẵn bên trong nhà lao, lúc này nhảy xuống tấn công bọn hắc y. Một chốc sau quân lính từ khắp nơi chạy vào. Đến lúc đó bọn chúng mới biết mình đã dính bẫy rồi. Tất cả đều bị bắt sống. Khi Tử Hằng muốn tra hỏi kẻ nào đã sai khiến thì chúng đồng loạt cắn lưỡi tự sát.

Tử Hằng nhìn qua lúc này Ngọc Chương vẫn bị dọa cho sợ đến run rẩy, hỏi:

"Thế nào? Giờ vẫn muốn tiếp tục bảo vệ cho Ngô đại nhân của ngươi?"

Ngọc Chương cúi đầu. Đến bây giờ hắn mới sâu sắc cảm nhận được cảm giác của Vĩnh Ninh khi bị chính hắn phản bội lòng tin. Hắn bây giờ cũng đang trải nghiệm chính cảm giác đó. Ngọc Chương cúi đầu thành thật khai nhận toàn bộ những kẻ đứng sau sai khiến và giúp mình thực hiện vụ ăn trộm đồ cứu tế.

Ngay trong đêm hôm đó Châu Mộ Văn dẫn binh bao vây toàn bộ phủ của quan tri huyện họ Ngô ngay khi hắn ta đang định phi tang vật chứng, thẳng tay giết sạch những kẻ chạy trốn.

"Đệ không biết kiềm chế bản thân à? Ta bảo đệ đến đây bắt người chứ không phải giết người."

"Đệ chỉ giết những kẻ không biết quay đầu thôi. Bất cứ tên nào biết hối cãi đệ đều sẽ tha cho chúng."

Tử Hằng thở dài lắc đầu. Hắn thừa biết trong đầu tên này nghĩ gì. Mộ Văn tuy bên ngoài trông có vẻ phóng khoáng, ồn ào, vô hại nhưng bản chất lại tàn nhẫn và thiếu kiềm chế, nhất là những lúc đang hưng phấn. Bị ức chế làm mâý việc mình không thích trong thời gian dài, khi được thả ra thì cứ như mãnh hổ sục sạo khắp nơi tìm kiếm con mồi. Y đánh giết nãy giờ còn chưa tận hứng đâu.

"Đệ ở đây giám sát thống kê tài sản của huyện lệnh Tân Xuân đi. Ta còn vài việc phải đi giải quyết."

Mộ Văn nghe vậy lập tức phản ứng: "Biểu ca, đệ vừa đến huynh đã bắt đi giám sát chuyện vớ vẩn này rồi. Đây là chức trách của quan lại địa phương, đệ giám sát làm gì. Đệ muốn đi bắt mấy kẻ chạy trốn."



"Khỏi cần. Ta đã sớm giao chuyện này cho Thẩm Minh Hiên rồi. Đệ cứ ở yên đây làm công việc ta giao đi. Đệ đừng tưởng giám sát là chuyện dễ dàng rồi coi thường. Nếu không có người giám sát lỡ như đám quan địa phương kia thông đồng với nhau lấy trộm đồ rồi khai gian số liệu thực tế thì sao?"

"Đó không phải sở trường của đệ."

"Cho nên đệ mới phải học. Đừng bướng nữa! Lo làm việc đi!"

Mộ Văn xụ mặt đành ngậm mồm làm việc. Hắn thực sự cảm thấy vô cùng khó chịu. Lúc nào cũng ước thời gian trôi đi thật nhanh cho hết năm năm để hắn quay về Tây Lĩnh. Hắn không cần kế thừa vương vị Kỳ vương của cha. Hắn không có hứng. Hắn chỉ thích được tự do làm những điều mình muốn. Ngôi vị vương gia gì đó giao cho đệ đệ làm đi.

Lúc nghe biểu ca gọi đi bắt kẻ phạm tội, hắn cứ nghĩ mình sẽ được quậy một trận ra trò kia. Kết quả chơi chưa đủ nửa ngày đã bị biểu ca bắt đi làm cái việc chán ngắt này. Giám sát thì có gì vui. Chẳng qua chỉ đi qua đi lại xem thuộc hạ làm việc mà thôi. Thuộc hạ làm việc còn không tin tưởng thì còn giao việc cho chúng làm gì. Giết quách đi cho rồi.

Mộ Văn giao việc giám sát cho thuộc hạ còn bản thân kiếm một chỗ nào đó vừa cao vừa vắng vẻ ngồi uống rượu. Và chỗ thích hợp nhất mà hắn chọn là trên mái nhà của nhà kho phủ huyện.

Đang ngồi uống rượu vừa suy nghĩ xem nên làm gì để giết thời gian cho đến khi Tử Hằng trở về, Mộ Văn chợt phát hiện một tên lính có hành vi rất kì lạ. Một tên lính hậu cần đáng lẽ phải đi kiểm kê số lượng ở sân trước lại xuất hiện một mình ở sân sau, lại còn chạy vào khu vực phòng riêng của con trai Ngọc Chương. Nhìn thấy con mồi, Mộ Văn ngay lập tức cảm thấy hứng thú liền lặng lẽ đuổi theo.

Hồng Thanh lấy trộm được bộ y phục của lính làm nhiệm vụ hậu cần chẳng phải là chuyện khó khăn. Suốt bao nhiêu năm qua, để thuận lợi cho việc xâm nhập vào các nơi mà người bình thường không thể vào, hắn nghiên cứu và sưu tập đủ các bộ đồ của lính, phụ bếp, thậm chí có cả đồ của nữ nhân. Hắn biết rõ trong phủ huyện này, nhất là trong phòng riêng của vị đại thiếu gia mới thành thân kia có không ít của cải giá trị. Nếu đem sung công hết không phải là quá phí phạm sao? Dân Tân Xuân còn nghèo lắm, bị Ngọc Chương cưỡi đầu cưỡi cổ suốt bao nhiêu năm, cũng phải có cái gì đền bù chứ. Cho nên hắn lên kế hoạch xâm nhập vào đây lấy trộm ít đồ, chỉ ít đồ lặt vặt thôi. Đồ mà bự quá hắn giấu không được.

Hồng Thanh từng làm công việc thu dọn rác trong phủ huyện lệnh trong vòng một năm nên mọi ngóc ngách trong phủ hắn rất rành rẽ. Hồng Thanh thuận lợi xâm nhập vào căn phòng kia. Hắn lôi từ trong người ra một cái túi nhỏ rồi bắt đầu lục lọi dưới gầm giường.

Phòng này đã được quân lính ôm hết đồ đạc ra sảnh trước để kiểm đếm nên trong phòng rất trống. Không ai biết rằng dưới gầm giường của phòng này có một cái hố nhỏ bằng hai bàn tay được Ngọc thiếu gia ngụy trang bằng một tấm thảm trải dưới giường. Một lần hắn đã vô tình nhìn thấy y giấu đồ dưới đó.

Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, những đồ vật dưới này đám lính chưa kịp lấy. Toàn là ngọc và trang sức đắt tiền. Đây đều là những thứ tên thiếu gia này giấu diếm cha ăn cướp của dân hoặc mua đấu giá trong chợ đen.

"Bắt được con chuột rồi."

Một giọng nói trầm thấp lạnh lùng vang lên khiến Hồng Thanh hoảng hồn. Hắn run rẩy quay đầu ra sau nhìn. Hắn thấy đứng ở cửa là một người cao lớn đang cầm kiếm quét một đường trên đất, ánh mắt nhìn chằm chằm hắn đầy hứng thú như mãnh thú nhìn thấy con mồi.

Tên hung thần này là ai nữa vậy?
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.