Chương trước
Chương sau
Đây không phải lần đầu tiên Hồng Thanh rời khỏi nơi cũ để đến địa phương khác bỏ trốn. Hơn năm năm trước hắn đã từng bỏ chạy một lần cùng với bà Lý từ thôn làng cũ đến huyện Tân Xuân này bắt đầu cuộc sống mới. Chẳng ngờ hắn lại phải rời đi một lần nữa. Nhưng lần này không phải là hắn muốn. Hơn năm năm qua huyện Tân Xuân này đã gắn bó với hắn rất nhiều kỷ niệm, đau đớn, tủi nhục, cũng có hạnh phúc, có sự ấm áp, chở che. Hắn không sợ mình đi nơi khác không sống được. Hắn đã chẳng còn là vị thế tử cao cao tại thượng bị biến thành ăn mày, không biết làm bất cứ cái gì. Hắn bây giờ quăng ở đâu cũng sống được. Chỉ tội cho Phi Diên còn quá nhỏ phải bôn ba theo hắn.

Bọn họ đi vào lúc trời còn tờ mờ sáng. Khi đó Phi Diên còn đang say ngủ, Hồng Thanh cõng con trên lưng, lầm lũi đi khỏi huyện bằng một con đường mà ít ai biết. Đi suốt nửa canh giờ Hồng Thanh đã đặt chân được đến một thôn làng mới. Số tiền tiết kiệm gần một thỏi bạc hắn mang theo đủ để hai cha con thuê được một phòng trọ nhỏ. Hồng Thanh quá mệt, vừa đến nơi đã ngủ gục luôn.

Châu Tử Hằng tìm đến nhà của Hồng Thanh thì người đã đi từ lúc nào. Mai nương không cần biết Tử Hằng là ai, thấy người tới thì không kìm được tức giận liền mắng Tử Hằng dữ dội. Lúc đó Tử Hằng mới biết mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn. Hắn vội vàng đi tìm hai cha con Hồng Thanh.

Vì sợ hai cha con hoảng sợ mà chạy trốn nên Tử Hằng chỉ để mình và hai ảnh vệ cùng nhau tìm. Bọn họ chia ra các ngả tìm ở những thôn làng lân cận xem có thông tin nào không.

...***...

Lúc Hồng Thanh tỉnh dậy lần nữa mặt trời đã lên cao. Nhìn bên cạnh mình không thấy Phi Diên đâu, hắn hoảng hồn vội chạy ra ngoài tìm. Hắn thấy thằng bé đang đứng ở một quầy bán bánh bao đối diện quán trọ. Cô gái bán bánh tươi cười đưa cho thằng bé một cái bánh bao. Phi Diên nhận lấy bánh, còn cảm ơn rất lễ phép. Hắn còn nghe rõ thằng bé vừa ăn vừa nói:

"On ó ể in ột ái ánh o a on ông? (Con có thể xin một cái bánh cho cha con không?"

Giọng nói không rõ ràng do đang nhai bánh của thằng nhóc rất đáng yêu khiến ai cũng vui thích. Cô gái lấy một cái bánh cho vào bọc giấy rồi đưa cho Phi Diên, xoa đầu thằng bé dịu dàng nói:

"Đây. Của cha con đó. Ăn từ từ thôi không nghẹn."

Hồng Thanh đứng phía sau nhìn thấy cảnh này cảm thấy rất vui. Quả nhiên ở nơi nào cũng có những người dân tốt bụng và đáng yêu như thế.

"A, cha!" Phi Diên nhìn thấy cha liền vui vẻ nhào ngay tới.

"Sao con dậy mà không gọi cha? Lại còn tùy tiện chạy ra ngoài như vậy nữa chứ? Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?"

"Tại con đói quá! Với lại con biết cha cõng con đi từ sáng sớm rất mệt mỏi nên không muốn đánh thức cha dậy."

Hồng Thanh xoa đầu nó. Hắn cứ nghĩ là thằng bé ngủ say không biết gì chứ.

"Cảm ơn vị tỷ tỷ này đã đối tốt với con trai tiểu đệ." Hồng Thanh cúi đầu, lấy mấy văn tiền trong hầu bao đưa cho cô gái.

"Không cần trả tiền đâu. Ta cho cậu bé mà. Thằng bé rất đáng yêu và lễ phép."

"Cảm ơn tỷ tỷ. Tỷ tốt quá!"

Phi Diên cho nốt miếng bánh bao còn lại vào miệng, ánh mắt lấp lánh nhìn Hồng Thanh kiểu như muốn nói: Cha thấy con có giỏi không? Con vừa giúp cha đỡ được một khoản tiền ăn đó.



Hồng Thanh nhéo má nó. Thằng bé còn khôn hơn hắn hồi nhỏ nhiều.

"Ta nghe cậu nhóc nói hai người bị kẻ xấu truy đuổi nên mới chạy trốn đến đây phải không?"

"À, cái đó…" Hồng Thanh bất đắc dĩ mỉm cười. Cái thằng nhóc này lại nhiều chuyện rồi.

"Tội nghiệp quá. Có chỗ ở chưa?"

"Cha con đệ chỉ vừa tới sáng nay nên mới thuê căn phòng trọ này ở tạm. Lát nữa đệ sẽ đi kiếm chỗ nào đó rẻ chút … Ừm, tỷ biết chỗ nào có nhà hoang không? Đệ ở tạm đó cũng được."

"Mang theo trẻ nhỏ thế này sao lại ở nhà hoang chứ? Đệ không có tiền sao?"

"Nhà đệ nghèo lắm. Ở nơi cũ đệ cũng là sống trong một căn nhà hoang với nhiều người khác. Nếu không phải bất đắc dĩ đệ cũng không muốn đưa con trai còn nhỏ như vậy vượt đường xá xa xôi đến đây đâu. Đệ chỉ có chút ít tiền làm lộ phí mà đã dùng gần hết để thuê phòng trọ rồi. Bây giờ nếu không kiếm nhà hoang hay miếu hoang ở thì kiếm chỗ nào để ở đây?"

Phi Diên nhìn cha nó khinh bỉ. Cha lại bắt đầu rồi đấy. Chính cha nói với nó số tiền tiết kiệm được là gần một thỏi bạc trắng, đủ để mua một căn nhà nhỏ xíu ở tạm mà. Thế quái nào mà mới đó dùng hết rồi?

Nếu cha nó đã bắt đầu rồi thì nó cũng không thể đứng yên được.

Vậy là Phi Diên nhào vào lòng cha mình khóc bù lu bù loa lên rằng không muốn ra nhà hoang ở vì sợ gặp ma khiến ai nấy nhìn mà thương xót. Ông chủ nhà trọ nhìn không nổi đem mấy vụn bạc trả lại cho Hồng Thanh, còn cho phép ở lại một ngày miễn phí ăn uống.

"Nếu cha con hai người chưa có chỗ ở vậy thì đến ở tạm nhà ta đi. Tuy nhà của ta cũng không phải giàu có gì nhưng cũng khá rộng rãi, đủ cho hai cha con ở chung."

"Ôi, cảm ơn tỷ tỷ nhiều lắm. Lòng tốt của tỷ nhất định sẽ được ông trời phù hộ."

"Được rồi. Giúp ta bán hết chỗ bánh bao này đi rồi chúng ta về nhé!"

"Vâng, tỷ tỷ. Tên của tỷ là gì để đệ xưng hô cho tiện?"

"Cứ gọi ta là Hồng nương là được rồi."

Hồng nương mỉm cười cực kỳ hài lòng. Nhà cô vừa vặn có một bé gái bốn tuổi, nếu có thể để hai đứa nhỏ này chơi với nhau sau đó đợi chúng lớn rồi bắt rể luôn thì quá tiện. Hai cha con bọn họ người nào người nấy khéo ăn khéo nói, lại có gương mặt dễ nhìn như vậy chắc chắn sẽ giúp cô kiếm được khá tiền.

"Hồng nương tỷ, đệ tên Phương Hồng Thanh, con trai là Diên nhi. Cảm ơn tỷ đã cưu mang."



...***...

Danh Thần đã kìm nén suốt mấy canh giờ. Hắn rất bực bội muốn kiếm gì đó để phát tiết. Hắn biết rõ chủ tử nhà mình là kiểu người nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng lại không ngờ cái tính xấu đó lại tệ như vậy. Sao lại có thể muốn đưa Phi Diên rời khỏi Hồng Thanh chứ? Bé Phi Diên là tất cả của y. Tất cả những gì y làm cho đến giờ đều là vì Phi Diên. Chủ tử đòi đưa thằng bé đi có khác gì là đang muốn giết y chứ. Nếu đó không phải là chủ tử của hắn, nếu không phải hắn quá hiểu người tên Châu Tử Hằng kia có lẽ hắn đã không do dự mà đánh người đó một trận rồi.

Bây giờ Hồng Thanh đi đâu không rõ. Ngay cả Mai nương cũng không biết là bọn họ đi đâu. Hắn lo lắng đến phát điên. Một người chẳng có chút võ công gì dắt theo một đứa trẻ năm tuổi đi lang thang như thế có gặp phải nguy hiểm gì không? Tại sao Hồng Thanh không bàn trước với hắn mà đã bỏ đi rồi? Cho dù có giận chủ tử đi chăng nữa thì cũng nên tin tưởng hắn có thể bảo vệ được hai cha con họ chứ.

Không. Hắn vốn không bảo vệ được. Nếu hắn làm được điều đó Hồng Thanh đã chẳng ôm con bỏ đi như vậy. Danh Thần bất lực đánh mạnh vào thân cây gần đấy. Đánh mạnh đến mức tay bật máu.

"Còn đứng ở đó làm gì? Đi thôi!" Lục Ly giục phía sau: "Ngươi tức giận một thì chủ tử giận bản thân đến mười. Ngươi không thấy sắc mặt chủ tử từ sáng đến giờ như phát điên rồi sao? Người đã hối hận lắm rồi. Nếu không tìm được hai cha con họ ta không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa."

"... Biết rồi. Đi thôi."

Có lẽ bây giờ chủ tử mới ý thức được hai người đó trong lòng ngài ấy quan trọng đến mức nào.

...***...

Nhà Hồng nương không lớn nhưng đúng như cô ấy nói, khá rộng rãi so với một hộ dân bình thường. Trong nhà không nhiều đồ đạc cũng không có thứ gì thực sự giá trị. Hồng nương nói căn nhà là do cha mẹ chồng để lại nên cũng đỡ được rất nhiều chi phí sinh hoạt. Lúc Hồng nương dẫn hai cha con về nhà mình, trong nhà hình như đang có khách. Phu quân của cô ấy đang tiếp ba nam nhân trong phòng ngoài. Con gái nhỏ của cô tên Tiểu Tầm vui vẻ từ trong nhà chạy ra đón mẹ. Cô bé cũng rất vui khi biết cha con Hồng Thanh sẽ ở chung nhà. Cô bé đó có vẻ rất thích Phi Diên.

Hồng nương nói chuyện cho hai cha con Hồng Thanh ở nhờ với phu quân của mình. Người đó có vẻ không vui lắm nhưng cũng không phản đối gì. Hai cha con được Hồng nương bố trí ở trong một căn phòng nhỏ sạch sẽ vốn trước kia là của đệ đệ cô. Cậu ta đã đến kinh thành làm việc từ hai năm trước nên phòng này luôn để trống. Hồng Thanh cảm thấy rất vui. Căn phòng này quá tuyệt so với những gì hắn mong đợi.

"Nhìn chúng khá được đấy chứ. Đặc biệt là thằng bé, nếu bán đi chắc chắn rất được giá."

"Ngươi không được làm bậy! Họ là khách của ta."

"Khách của ngươi? Ngươi chắc chứ? Tiền ngươi nợ bọn ta còn chưa trả mà vẫn có tiền nuôi thêm mấy miệng ăn kia?"

"Ta thấy bọn chúng dễ nhìn như vậy, không bằng ngươi bán chúng cho bọn ta. Bọn ta sẽ xoá hết nợ cho ngươi."

Người chồng lắc đầu quầy quậy.

"Không thể được. Các ngươi cho ta thời gian, ta sẽ bảo bọn họ giúp ta kiếm tiền. Chắc chắn sẽ đủ tiền trả cho ngươi."

"Chỉ trông vào nồi bánh của thê tử ngươi ấy hả? Còn khuya! Ngươi nghĩ cho kỹ đi. Ba ngày sau bọn ta quay lại nếu ngươi còn chưa có đủ năm mươi lạng bạc để trả nợ thì bọn ta sẽ dỡ cái nhà của ngươi, bắt con gái ngươi đem bán. Hoặc là ngươi bán bọn chúng cho ta để xoá nợ."

Người chồng suy sụp ngồi phịch xuống đất, ánh mắt thẫn thờ.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.