Chương trước
Chương sau



Đối thủ của tui tên là Cố Y Lương, nghệ sĩ hạng hai, có gương mặt chuẩn idol lại biết diễn xuất, cứ hễ tham gia bộ phim nào là dù có đóng vai nam chính, nam phụ hay nam phụ của phụ, cũng đều là bông hoa xinh đẹp nhất.

Các nhà phê bình điện ảnh sẽ viết hẳn bài bình luận nghìn chữ dạt dào cảm xúc hết lời khen ngợi, công ty đăng bài PR rần rần trên mọi mặt trận, mở bình luận Weibo lên xem thì trăm phần trăm là like và tung hoa.

Còn tui là Vệ Tử Ngôn, nghệ sĩ hạng ba, cũng có gương mặt idol nhưng diễn dở như hạch, cứ hễ tham gia bộ phim nào là dù có đóng nam chính, nam phụ hay nam phụ của phụ, cũng đều như nhành cỏ đuôi chó vật vờ héo úa, thậm chí còn chẳng xứng c ắm vào bình hoa.

Hắn là người mà khi trả lời phỏng vấn có thể thẳng thắn chia sẻ về tâm lý nhân vật và nội dung kịch bản, mạnh dạn tuyên bố sẽ cố gắng tranh giải; còn tui mỗi khi trả lời phỏng vấn chỉ toàn bị hỏi đủ thứ tin đồn và scandal nhảm nhí, thậm chí còn không dám tự nhận mình là diễn viên trước camera.

Không nói quá tẹo nào, trong giới showbiz rộng lớn này, hắn là trăng sáng trong đêm, còn tui chỉ là mớ rau cải héo úa dưới đất mà thôi.

Đừng thấy tui và Cố Y Lương chỉ hơn kém nhau một hạng, khoảng cách đó trong giới chẳng khác nào trăm mương ngàn suối, dù tui có ngóng dài cổ cũng không với tới cái bóng lưng của hắn.

Vậy tại sao tui lại có phúc trở thành đối thủ của Cố Y Lương nhỉ?
Đơn giản thôi, hai đứa tui tuổi tác sàn sàn, chung một công ty quản lý, lại ra mắt cùng lúc, dù gì bọn tui cũng không thân nhau thật, nên công ty cũng chẳng định cho bọn tui xây dựng hình tượng huynh đệ tình thâm, thế là dẫn đến vấn đề phân chia tài nguyên công việc!
! ! !.

Thôi, có đào sâu thêm nữa thì tui cũng chẳng nghĩ ra nổi lý do gì nữa đâu, hắn giỏi hơn tui quá nhiều, phong cách của tui với hắn đã khác nhau thì chớ, tài nguyên cũng chẳng động chạm gì đến nhau, tui không hiểu thế quái nào hắn lại thành đối thủ của tui chứ?
Tui và Cố Y Lương ra mắt công chúng ba năm, quen nhau ba năm, chưa nói với nhau được mấy câu, còn chưa kết bạn WeChat, mỗi lần gặp mặt chỉ dùng đúng ba động tác là kết thúc giao tiếp: nhìn nhau, mỉm cười, gật đầu, hết.

Nếu không phải dưới bình luận Weibo cứ dăm bữa nửa tháng lại có người tự dưng nhảy vào gây chiến, thì tui cũng chẳng biết một diễn viên hạng ba làng nhàng như mình lại có một đối thủ công danh rạng rỡ tiền đồ xán lạn thế kia đâu.


Kinh hãi tột độ!
Tui nào có tài cán gì cơ chứ!
Cơ mà dù sao thì, tui, cũng rất vinh hạnh.

Có được một đối thủ như này, tui cảm giác mình cũng được hưởng ké kha khá hào quang, độ hot cũng được kéo lên tương đối.

Kiểu gì cũng không lỗ.

Đối thủ nghĩa là gì?
Chính là, trong mắt fan của hắn:
Tui cười với Cố Y Lương, là miệng nam mô bụng một bồ dao găm.

Tui lướt qua người Cố Y Lương, là cố ý làm lơ hắn.

Lúc tui xuất hiện cùng Cố Y Lương mà cúi đầu, là trong lòng khó chịu.

Lúc tui xuất hiện cùng Cố Y Lương mà quay sang cười nói với người khác, là bày đặt làm giá.

Tóm lại tui đứng hay ngồi cũng đều là lỗi của tui.

Nói thế nào nhỉ, nếu không phải tui chính là Vệ Tử Ngôn, thì suýt nữa tui cũng tin rồi.

Cũng có nghĩa là, trong mắt fan của tui:
Cố Y Lương cười với tui, là ngấm ngầm khiêu khích.

Cố Y Lương đi lướt qua tui, là trong lòng khinh thường.

Lúc Cố Y Lương xuất hiện cùng tui mà cúi đầu, là ra vẻ thanh cao.

Lúc Cố Y Lương xuất hiện cùng tui mà quay sang cười nói với người khác, là diễn trò giả tạo.

Tóm lại hắn đi hay đứng cũng đều là lỗi của hắn.

Nói thế nào nhỉ, nếu tui mà không quen Cố Y Lương, thì suýt nữa tui cũng tin rồi.

Nếu hai đứa tui tình cờ đeo trang sức cùng một thương hiệu, thì chính là đang tranh giành tài nguyên quảng cáo.

Nếu hai đứa tui tình cờ mặc quần áo kiểu dáng tương tự nhau, thì chính là đang phong cách thời trang.

Nếu hai đứa tui tình cờ mặc đụng hàng, thì thôi coi như tèo, các fan có thể chiến một trận tưng bừng khói lửa để tranh cãi xem ai mặc đẹp hơn, chất hơn và ngầu hơn.

Muốn hỏi tại sao tui lại biết rõ như thế chứ gì.

Tui đưa tay bóp giữa hai hàng mày, trả điện thoại cho Tiểu Trần - trợ lý sinh hoạt mới nhậm chức: "Đừng đưa anh đọc mấy bài anti nữa, sầu chết đi được.

"
"Còn hơn một tiếng nữa mới quay tiếp, em sợ ngài đây ngồi không thì chán.

" Tiểu Trần lè lưỡi, cầm quạt quạt cho tui: "Hóa ra diễn viên các anh không lên mạng tìm từ khóa theo tên của mình ạ?"
Vừa đọc xong một đống thớt anti mình, tui sợ hãi sửa lời cậu ta: "Thôi thôi thôi, đừng có ngài nghiếc gì cả, cũng đừng gọi anh là diễn viên.

"
"Ồ, vậy anh Vệ," Tiểu Trần lanh lợi nghe lời đổi xưng hô, lấy một chai nước khoáng cắm ống hút vào rồi đưa cho tui, "bình thường anh chẳng bao giờ lên mạng tìm tên mình à?"
Tui cắn ống hút đáp: "Tìm làm gì, ba cái trò anti bịa đặt linh ta linh tinh, xem chi cho chán đời.

"
Tiểu Trần nhìn tui, nghiêng đầu thắc mắc: "Thế sao anh không tìm tên đối thủ mà xem, có phải vui hơn không?"
Tui: "! "
Mợ nó, thằng nhóc này đúng là ma lanh!
Mặc dù tui chẳng ghét bỏ gì Cố Y Lương đâu, nhưng vừa đọc xong một đống thớt anti do fan nhà hắn bịa ra, kiểu gì trong lòng cũng lấn cấn, có qua có lại, để tui đọc cái thớt anti của hắn để cân bằng cảm xúc một xíu, cũng đâu có gì là sai đâu ha.


Cứ coi như thay hắn làm việc tốt đi!
Tui hào hứng lấy điện thoại ra, mở thanh tìm kiếm Weibo, nhập vào đó ba chữ "Cố Y Lương".

Tui uể oải nằm ườn trên ghế, giơ tay ôm ngực, cố ổn định tâm trạng bấp bênh khi thấy Cố Y Lương được hàng trăm hàng ngàn lời có cánh ngợi khen không dứt.

Tui yếu đuối lắm, không chịu nổi đả kích nữa đâu.

Tui bấm vào biểu tượng ba chấm màu đỏ trên phần bình luận Weibo, lại thấy thêm mười mấy bình luận mới hiện ra, bèn dán mắt vào đọc, hầu hết toàn là mấy lời yêu thương ca tụng vô nghĩa, cơ mà lại có một bình luận hơi quái quái thu hút sự chú ý của tui.

@Shipper Nương Tử màu hường: [thả tim] [thả tim] [thả tim] U oaaaaaaaa chính chủ tung hint kìaaaaaaa hôm nay là ngày lành tháng tốt gì đây xin hai người hãy làm đám cưới đi! ! ! Đăng ký kết hôn ngay và luôn! ! ! [Quỳ] [quỳ] [thả tim] [thả tim]
Đính kèm một quả hình nền đỏ chữ trắng "Cưới nhau luôn đi".

Này là, quảng cáo của dịch vụ môi giới hôn nhân hả?
Tui chẳng hiểu gì cả, tính tò mò thôi thúc tui bấm vào Weibo của vị "Nương Tử" này.

Đằng ấy tưởng tui đã mở ra một cánh cửa mới à?
Ồ không, tui đã khám phá ra cả một vũ trụ mới ấy chứ.







Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.