Thành phố cổ vào không khí buổi tối được bao phủ bởi một tầng náo nhiệt ồn ào, thời gian trôi cực nhanh, bước chân vội vã.
Hình ảnh phản chiếu của tháp pháo Tử Cấm Thành đang lặng lẽ neo đậu trên hào, như bóng con thuyền trong bến sông. Khắp các lầu các, đường cái lớn trên phố treo băng rôn đỏ cao cao “Người dân ăn mừng kỷ niệm XX”. Được ghi chữ đỏ, những chiếc xe ba gác gắn biển “Du Lịch Ngõ Nhỏ Cổ Thành” xếp hàng dài, tài xế lặng lẽ đọc báo chờ khách. Những chiếc lá sen phủ kín một nửa mặt nước Cái Sát Hải, dòng người và ánh đèn neon phản chiếu lẫn nhau, thắp sáng hàng nghìn cái hoa đăng trên mặt hồ.
Cảnh sát tuần tra phố đi bộ trên vỉa hè, quay lại sở cảnh sát giao ban, chuẩn bị tan sở.
Sau hơn sáu năm, cuối cùng La Cường cũng bước ra khỏi cổng lớn của nhà tù Thanh Hà, thong dong đi trên đường phố, tham lam hít không khí đầy bụi cùng những hơi nước, đôi giày vải đen đế dày bước trên vỉa hè không bằng phẳng, thích thú với những bước chân gập ghềnh đi trên mặt đất.
La Cường biết bệnh viện lúc này chắc hẳn đang ầm ĩ đến tung nóc, mọi người chắc cũng đã phát hiện ra hắn nhảy khỏi cửa sổ nhà vệ sinh trốn đi mất rồi.
Hắn vừa mới ăn xong ba món một món canh nóng hổi của thằng ba đưa đến, nhân lúc thằng ba về làm cơm chiều cho hắn thì đi dạo một chút cái đã.
Hắn cũng chưa nói với Tam bánh bao, một cánh tay vẫn đang bị treo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801718/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.