Một con phố nhỏ hẹp gần Ngũ Đạo Khẩu, có rất nhiều cửa hàng quần áo cùng với nhà hàng nước ngoài mọc lên như nấm, các bảng hiệu hộp đèn lóe sáng đỏ trong đêm.
Hồ Nham mặc áo gilê bó sát người trong túi cắm lược nhỏ, rũ mắt cắt tóc cho khách hàng, ánh mắt hờ hững lười biếng. Sau khi sửa xong kiểu tóc đơn giản nhất thì lấy tông đơ đẩy rớt phần tóc gốc rạ mới mọc sau ót, đẩy thịt cổ đến trơn bóng, rất giống một khúc thịt đùi đã chần qua nước sôi. Cửa tiệm này vô cùng nhỏ, hộp đèn ở cửa có dán dòng chữ “Eliza Fat X House”, thiếu một chữ ở giữa, vẫn luôn chưa điền vào.
Hồ Nham ra tù được vài ngày, đi tìm việc làm khắp nơi. Gã cũng đi qua chỗ tiệm “tạo kiểu quốc tế Beautiful Phantom” từng làm trước kia; đó là một chuỗi cửa hàng xa hoa, có chi nhánh ở một số thành phố, khách ra ra vào vào phục vụ nhân ít nhất là thành phần trí thức, thượng lưu, người thời thượng, trong tiệm dùng khăn lông lau tóc cùng nước cạo râu đều hàng nhập khẩu, thuốc làm tóc có thể lên đến hàng ngàn nhân dân tệ. Khi ông chủ thấy Hồ Nham, vẻ mặt khó xử, Tiểu Hồ, chúng tôi cũng không phải không muốn mướn cậu, mấy năm nay cậu cũng rất không dễ dàng, nhưng với cấp bậc cửa hàng như chúng tôi, môi trường chi phí, cậu cũng thấy rồi, rất không thích hợp với cậu của hiện tại. Suy cho cùng, khách của chúng tôi là những vị khách thế nào? Sau này để khách nói stylist của cửa hàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801712/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.