La Cường được người ta đưa ra khỏi tầng hầm ngầm đã là chạng vạng.
Các phạm nhân kết thúc hoạt động đánh bóng rổ trên sân thể dục, từ huấn luyện cho đến tập hợp đội. La Cường đi xuyên qua đường nhà giam thậm chí còn mơ hồ nghe được tiếng hô điểm số quen thuộc của bọn Nhím Gai.
La Cường bị ba vợ quấy nhiễu một trận, không chơi được bóng rổ. Hắn lê giày vải đen, lắc lư tiến vào phòng giam trống rỗng, trong lòng lại vang câu hắn nói ở trước mặt Thiệu Quốc Cương: Bố đây không bẫy cậu ấy, bố tuyệt đối không bỏ cậu ấy.
Thời thế đã thay đổi, khoảng cách hận thù và bất hòa ban đầu cũng đã nhiều năm, La Cường sớm không còn là La Cường hung tàn kiêu ngạo buông lời hung ác với cục trưởng Thiệu năm đó, hắn đấu với Thiệu Quốc Cương lại lần nữa, trong lòng cũng đã khác trước kia. Hiện tại hắn đốp lại Thiệu Quốc Cương một câu thì cứ như đang dùng dao đâm vào trong ngực của chính mình vậy.
Trong lòng La Cường rõ ràng, nói đến cùng, hắn đang lợi dụng tình cảm Thiệu Quân đối với hắn. Trong cuộc đàm phán hắn vĩnh viễn luôn nắm chắc được lợi thế ở trước mặt Thiệu Quốc Cương, lợi thế của hắn chính là Thiệu Quân, hắn biết Thiệu Quân chết cũng không rời khỏi hắn, giao tim giao mạng giao tình cảm tất cả đều giao hết cho hắn. Rơi vào càng sâu, càng luyến tiếc buông tay, hắn hoàn toàn không thể buông tha bánh bao……
Ánh nắng chiều hắt vào từ cửa sổ, tạo cho La Cường một cái bóng dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801710/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.