Ngày đó cục trưởng Thiệu trơ mắt nhìn con mình gào lên trước mặt ông, nước mắt tuôn trào, lao ra khỏi tòa nhà, cũng không quay đầu lại, trở về vùng ngoại thành đến chim không thèm ỉa kia, một đi không quay lại.
Theo kinh nghiệm từng trãi của Thiệu Quốc Cương, hoàn toàn cũng không nghi ngờ chưa phát hiện kỳ lạ tình hình ở bên trong, không có thể nào đâu.
Hai cha con quan hệ bất hòa quanh năm, Thiệu Quân mất bình tĩnh, nổi giận trước mặt người lớn quả thực như chuyện thường ngày, trước kia còn làm ầm ĩ quăng ngã bàn quăng ngã chén nghiêm trọng hơn thế này, cho nên cũng chẳng có gì lạ. Mấy năm nay Thiệu Quốc Cương cho rằng, Thiệu Quân vẫn vì khúc mắc từ trước. Đứa nhỏ này mười bốn tuổi đã không còn mẹ, tính tình cổ quái, tùy hứng một ít, ngày thường cần người dỗ dành, cưng chiều, nhường nhịn, cũng là phải.
Hiện giờ ông có tài sản địa vị cao, lại quay đầu năm đó, tuy rằng ngoài miệng không muốn thừa nhận, trong lòng cũng thấy khi bản thân còn trẻ quá cứng đầu, không biết khéo đưa đẩy biến báo*(1),keo kiệt nghiêm khắc trong tình cảm, mắc nợ hai mẹ con họ, nhất là nợ con trai rất nhiều tình cha…… Khi Thiệu Quân còn nhỏ trong tình cảm luôn ỷ lại ông ngoại, sau lại chơi thân với nhóc Sở Tuần, cả ngày chạy đến nhà Sở thiếu gia chơi, đều rất thân thiết với ba và cô cùng với cả gia đình Sở Tuần, tiếng “Chú” dài tiếng “Cô” ngắn.
(1)*dựa theo tình hình khác nhau, thay đổi một cách vô nguyên tắc
Con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801702/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.