Tình cảm năm đó thật nồng cháy, phương bắc vào mùa đông rét đậm băng tuyết ngập trời, tình yêu ấy cháy sáng rực rỡ, nắng gắt như lửa.
Năm mới âm lịch năm ấy, cũng là cái tết sôi động nhất của nhà tù Thanh Hà, tường bên ngoài của toàn bộ nhà tù đều được sơn lại, sân nhỏ giăng đèn kết hoa, trên cánh cổng sắt lớn còn treo hai chiếc đèn lồng đỏ.
Các phạm nhân kéo đèn màu trang trí trên các bồn hoa, bày tượng nặn hình. Lợi ích kinh tế của các dự án được ký hợp đồng trong khu vực nhà tù năm ngoái đặc biệt tốt, lương của quản giáo và phạm nhân đều tăng lên một bậc, đặc biệt vui vẻ. Kho bạc nhỏ trong nhà tù cũng đã đầy nên đẩy ra chút tiền để mọi người lăn lộn, náo nhiệt.
La Cường làm xong bồn hoa, bước ra ngoài, cách một khoảng xa, nhìn nhìn, hừ nói: “Đẹp thật, được đấy, tạo hình này còn đẹp hơn mấy luống hoa tết ở Cổ Lầu phố lớn(2),hẻm Nam La Cổ Hạng(1) nữa.”
Thuận Tử, Nhím Gai cùng Hồ Nham vài người tụ tập nói chuyện phiếm, chỉ vào chiếc đèn lồng màu đỏ thẫm trên cửa sắt lớn, nói: “Tôi nghe nói, đèn lồng đỏ chỉ được treo ở cổng kỹ viện của xã hội cũ trước kia, tám hẻm nhỏ Tây Tứ trước giải phóng chính là một con đường kỹ viện, cả một con đường đều treo lồng đèn đỏ!”
Tâm trạng La Cường dễ chịu, môi trồi lên độ cung, tám hẻm nhỏ Tây Tứ chính là nơi năm đó hắn làm giàu, địa bàn hắn, quê quán của hắn, khi đó toàn bộ phố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801694/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.