Thiệu Quân thật sự gấp muốn chết, sợ người xảy ra chuyện là La Cường.
Vậy nên vừa nghe xong, thấy người xảy ra chuyện không may thật ra là lão đầu hói, hơn nữa cũng không chết người thì liền thở phào ra một hơi, đặt mông ngồi trên mặt đất.
Thiệu Quân lại hỏi mấy người kia hiện giờ đi đâu rồi, các phạm nhân vội chỉ ra ngoài nói, Tam Gia ngài đã tới muộn ba phút, xe cứu thương bệnh viện của nhà tù Thanh Hà vừa đi, mang cả lão đầu hói với La lão nhị
đến bệnh viện xem vết thương rồi.
“Vết thương của Lại Hồng Binh có nghiêm trọng không? … La Cường lớp chúng tôi cũng bị thương sao?”
Thiệu Quân vừa nghe lại không thể bình tĩnh được.
“Tam Gia ngài nhìn trên mặt đất bị nổ ra cái hố to thế kia, trên vách núi cũng bị phá ra thành một cái động lớn, là người thì làm sao có thể không có việc gì! Hai người kia không bị lột một lớp da mới là lạ đó.”
Các phạm nhân lẩm bẩm oán giận.
Thiệu Quân chậm rãi đứng lên, không nói một tiếng đứng ngơ vài giây, sau đó quay đầu chạy đi……
Sau giờ ngọ, một tia nắng mặt trời cuối cùng bị mây đen dày đặc như màu mực cắn nuốt.
Bầu trời nhanh chóng tối sầm lại, từng hạt mưa thật to nện xuống đất, rơi vào người thì sẽ đau rát như trúng đạn.
Thiệu Quân đoạt lấy di động từ trong tay đội trưởng thi công, đứng trong làn mưa, khàn cổ hô to: “Alo, alo! Bệnh viện Thanh Hà sao rồi? Tôi là cảnh sát Thiệu của khu nhà giam số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801645/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.