Thiệu Quân ôm đồ ăn vặt trong lòng, y nhấm nháp vị cay miếng cổ vịt ở trong miệng, một chân rảo bước tiến vào phòng giám sát. Vừa ngẩng đầu nhìn thì trên màn hình lớn xuất hiện một bóng người khỏa thân đang lay động, họng súng đỏ đậm còn rỉ nước đối diện camera, xém tí nữa Thiệu Quân đã nuốt chửng miếng cổ vịt vào trong miệng.
“Khụ, khụ!……”
Thiệu Quân ho dữ dội, bị mấy hạt bột ớt cay làm sặc khí quản khiến ngũ quan nhăn như mấy nếp gấp trên bánh bao.
Mấu chốt là trong phòng giám sát này không phải chỉ có mỗi một người là y, mà còn có mấy đồng nghiệp nữa. Mặt Thiệu Quân đỏ cả lên, chỉ có thể dùng tiếng ho khan để che dấu khuôn mặt đỏ bừng như đang bốc lửa của y.
“Thật mẹ nó thiếu chịch mà, cuối tuần không cho ăn thịt kho tàu nữa, ăn đậu giá với rong biển thôi!”
Thiệu Quân thấp giọng lẩm bẩm, đè nén ngọn lửa trong người, thật ra y cảm thấy chính mình cũng nên ăn thêm mấy cái đậu giá rong biển đó.
Nhưng mà, sao kỳ cục thế nhỉ, lão Vương chỉ ngồi ở kia vùi đầu xem báo, cũng không nói trước với y một câu.
Điền Chính Nghĩa cũng đang vươn cổ xem màn hình cơ mà.
“Thật là tệ quá rồi! Sau này phải quản giáo loại người này thật tử tế mới được!!!”. Bụng dưới của Thiệu Quân cuồn cuộn bốc lửa, tim như muốn bật ra tới nơi, nghiến răng nghiến lợi.
“Ấy? Hiện tại Hồ Nham lớp các cậu có chủ không? Người bạn trước kia của cậu ta không phải ra ngoài rồi sao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801636/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.