Nắng xuân chiếu xuyên từ cửa sổ nhỏ vào đến phòng biệt giam, ấm áp dần dần phủ kín chiếc giường ván gỗ.
Thiệu Quân hít hít cái mũi chua xót, mơ mơ màng màng tỉnh lại, vừa mở mắt quay đầu một cái lại đúng lúc mắt đối mắt với La lão nhị đang nhìn mình chằm chằm.
Hai người nằm song song, mỗi người đều thu mình trong chiếc chăn bông lớn, tay chân co lại thành một cục, mắt to trừng mắt nhỏ.
Mũi Thiệu Quân giật giật, kiểu này chắc là do đêm qua hít gió lạnh nhiều nên mũi bị viêm vừa đau vừa rát, sau đó lại còn bị nghẹt mũi, nước mũi chảy hết ra ngoài. Tối hôm qua y trằn trọc cả đêm nghe La Cường kể lại mấy chuyện xưa rối rắm của hắn, nghe xong vừa choáng váng lại còn phải khuyên giải an ủi trấn an hắn, quên không đắp kín chăn, làm cho khí lạnh đầu xuân nhập vào người.
Thiệu Quân tiện tay lấy tay áo lau nước mũi, hừm một tiếng rồi nói: “Anh có ổn không?”
La Cường cũng hừm một tiếng từ trong cổ họng. Đôi mắt vẫn còn sưng, trông như hai quả hạch đào, thật hiếm lắm mới có bộ dạng sa sút thảm thương như thế, vậy mà lại bị Tam bánh bao nhìn thấy.
Thiệu Quân: “Tối hôm nay anh định tiếp tục ngủ trong phòng biệt giam hay là tới từ chỗ nào thì về chỗ đó?”
La Cường: “…… Tôi về phòng cũ.”
Thiệu Quân hài lòng, quả nhiên công tác trấn an này y làm rất được, thật mẹ nó quá hữu hiệu, cả đêm đã thu phục được thiên sát tinh – La lão nhị của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801634/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.