Bài mạt chược là do đám người này tự làm. Hơn nữa, tất nhiên là do lão đại trâu bò thiên tài dạy cho bọn họ làm rồi.
Trước đó La Cường đi xuống siêu thị dưới lầu mua một đống xà bông, chọn cái rẻ nhất để mua, đó là xà phòng giặt màu nâu nhạt thông thường được sử dụng trong gia đình.
Trong phòng không có các loại công cụ sắc bén như dao cây kéo, người lớp này liền kéo căng chỉ may cắt xà phòng thành những hình chữ nhật nhỏ có kích thước bằng một viên bài mạt chược..
Cuối cùng lấy bút bi màu đỏ màu lam khắc ra con số hoặc là ký hiệu ở mặt trên.
Bài mạt chược thì ai cũng quen thuộc nên cũng sẽ biết vẽ những hình những chữ nào, vì thế một lớp mười người ba chân bốn cẳng nhanh chóng làm ra một bộ bài, sau đó vô cùng vui vẻ mà bắt đầu.
Thiệu Quân nhìn một bàn mạt chược xà bông mà cười không khép được mồm, thật sự không nỡ tịch thu của bọn họ chút nào, dù sao cũng phải phí rất nhiều công sức mới làm ra được.
Thiệu Quân ngồi bên cạnh La Cường, hai ghế còn lại là Thuận Tử và Hồ Nham, còn lại một vòng nhóc con vây quanh xem bài, mồm năm miệng mười chỉ chỏ chí chóe.
Thiệu Quân cởi áo khoác đồng phục rồi treo ở cửa buồng giam, ngăn cản tầm mắt của mấy lớp khác, không thể để cho người khác thấy.
Bốn người trên bàn đều có bàn tay già đời, trình độ không hề yếu, nhưng La Cường vẫn cố ý vô tình nhường cho Tam bánh bao bài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801630/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.