Thiệu Quân chạy bước nhỏ ở phía trước, y cũng hoàn toàn không biết một đường mình chạy như điên về phía trước đã chỉnh mũ hai lần, nắm lấy kéo thắt lưng lên ba lần, sờ soạng nút quần một lần…… tất cả những động tác nhỏ đó đều bị người phía sau không kiềm chế được mà lén lút rình lén.
Y vội vã đến nhà ăn lấy cơm, nếu đi chậm là thịt kho tàu sẽ không còn nữa. Tuy nói Thiệu Tam Gia cũng không thiếu mấy miếng thịt heo kia nhưng bận làm việc giám sát phạm nhân ở nhà xưởng cả ngày thì đến buổi tối cũng chỉ có chút thịt này bồi bổ mà thôi.
Đi ngang qua tòa nhà văn phòng, y còn chạy vào đi tiểu một cái.
WC ở ngay lầu một, cái cửa kia chưa bao giờ đóng kín, chỉ nửa khép hở. Phạm nhân và quản giáo toàn bộ khu nhà giam này đều là đàn ông, không có một người phụ nữ nào, WC cũng chỉ có WC nam, không có WC nữ.
Nhiều năm sinh hoạt ở nơi này, đã hoàn toàn không có tồn tại cấm kỵ hay tia lửa gì đó của hai giới tính như bên ngoài xã hội nữa rồi . Cửa WC không kín, La Cường duỗi đầu từ trong lùm cây ra, tầm mắt như vùng đất bằng phẳng nối thẳng đến WC lầu một, thậm chí có thể theo khe cửa rộng hai cm nhìn thấy Thiệu Quân đưa lưng về phía hắn, duỗi tay mân mê, còn uốn éo cái hông để bản thân đứng thoải mái hơn, một bên thả gánh nặng sinh lý còn một bên nghiêng đầu nhìn.
Thiệu Quân nghiêng đầu nhìn tấm gương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801627/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.