Thiệu Quân trực ban 24h xong, hai ngày sau là đến lượt nghỉ ngơi.
Sáng sớm y đi ngang qua qua nhà bếp rồi ngậm một cái bánh quẩy đi ra, đến gara dưới ký trúc xá lấy xe, đi ngang qua sân tập lớn, ánh mắt xẹt qua một hàng rồi lại một hàng phạm nhân đang tập thể dục buổi sáng.
Theo bản năng, tầm mắt y bắt được 294 trong hàng ngũ, đối phương cũng đúng lúc đang nhìn về phía y.
Khóe miệng La Cường mấp máy giống như đang nói, ăn ngon không? Tối hôm qua thức đêm ăn đã không?
Thiệu Quân híp mắt, thật ra là đang suy nghĩ, nhìn thân thể kia, khí thế đó, thật sự là giống “294” thiệt.
Thiệu Quân bớt thời giờ gọi điện thoại cho Thiệu Quốc Cương, không một câu lời khách sáo, đi thẳng vào vấn đề.
Thiệu Quốc Cương đang vội vàng đi họp, giọng nói nặng nề: “Quân Quân, con hỏi cái này làm cái gì?”
Thiệu Quân nói: “Phạm nhân của đại đội tụi con, con không nên hỏi sao?”
Thiệu Quốc Cương: “Bao lâu rồi con chưa gọi điện thoại cho ba hả? Tầm một tháng chưa?…… Con gọi điện thoại không có chuyện gì khác để nói à?!”
Thiệu Quân: “……”
Tính tình Thiệu Quân cũng không thuận theo: “Chu Kiến Minh kia hoàn toàn không phải phạm tội ấu dâm bé gái đúng không? Hồ sơ của anh ta là sai, hay do đám người trong cục của ba cố ý làm giả? Trước kia rốt cuộc anh ta đã làm gì? Các người bắt được như thế nào? Làm sao thẩm vấn!”
Những câu hỏi này của Thiệu Quân thực sự không khách sáo chút nào, nếu mỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/155601/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.