Tắm nước nóng xong, Tô Du cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cô đi ra múc nước gội đầu, Ninh Tân vào phòng đổ nước trong chậu tắm, anh khoanh hai tay đứng cạnh Tô Du, bắt đầu lẩm bẩm: “Em to gan thật đấy, dám nhảy xuống đập sâu, em không cần mạng nữa hả? Định vứt hai đứa trẻ lại cho anh nuôi sao?”
“Em biết bơi mới dám nhảy xuống chứ, với lại tình huống lúc đó gấp gáp quá, người ta không còn cử động được nữa, em nào dám chần chừ, nếu anh ở đó, anh có xuống cứu người không?” Tô Du hỏi ngược lại.
“Vậy thì khác, đàn ông bọn anh khỏe hơn, em thì chẳng có mấy sức lực, bơi được vài cái là hết hơi, em thế này là may mắn thôi, chân không bị chuột rút, nếu bị chuột rút thì em cũng không lên được bờ.” Anh nhìn quanh, thấy hai đứa trẻ đang nói chuyện trong phòng, anh hạ giọng: “Nếu có lần sau, em đi gọi người đến cứu, cứu người là quan trọng, nhưng mạng em là quan trọng nhất, em phải nghĩ cho Tiểu Viễn nhiều hơn chứ, thằng bé chỉ có em thôi.”
“Không phải còn có anh sao, gọi anh là bố nửa năm rồi đấy, em tin anh sẽ đối xử tốt với thằng bé.”
“Em đừng hòng nghĩ đến, nếu em có mệnh hệ gì, anh sẽ gửi thằng bé về cho ông bà nội nó nuôi.” Ninh Tân đe dọa cô, thấy cô đang vắt nước trên tóc, tiện tay ném cái khăn mặt của cô lên đầu cô.
Mỗi bước mỗi xa
Kén chọn vớ vẩn, khăn lau tóc cũng phải dùng riêng một cái.
Tô Du không cãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/5265120/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.