Cuộc sống trôi qua bình lặng, Nhị Nha lại trở về quỹ đạo sinh hoạt thường ngày của mình, Tô Du dẫn Bình An và Tiểu Viễn ra ngoài nhặt củi còn gặp cô bé, chân đi lại đã không còn khập khiễng nữa, còn mách đường cho Tô Du chỗ nào có củi khô dễ cháy nhất.
“Sau này bị đ.á.n.h thì cứ khóc, thím nghe thấy thím sẽ qua gõ cửa, thím không có ở nhà thì trong hẻm vẫn còn những hàng xóm khác, khóc càng to càng tốt.” Tô Du dạy cô bé, nghe ý cô bé nói thì bố cô bé là người hay giữ thể diện.
Đây là một người sống rõ ràng, Tô Du không dám mạo hiểm đưa ra lời khuyên, cô cũng không thể gánh vác cuộc đời của Nhị Nha, nhất là khi cô bé có một đôi bố mẹ như vậy.
“Nếu không có cơm ăn hoặc ăn không no, đói bụng thì cứ đến nhà thím tìm thím.” Tô Du chỉ có thể cung cấp thức ăn đơn giản cho cô bé số khổ này.
“Thím, thím đúng là người tốt, ước gì thím là mẹ của con.”
“Đừng, tuyệt đối đừng, thím không ưa bố con.” Tô Du nhảy dựng lên, người ta đều sợ so sánh, họ hàng cực phẩm của Ninh Tân nhiều thật, nhưng so với bố Nhị Nha, anh tốt hơn ngàn ần vạn lần.
Đúng là nên để bà nội Bình An và bà ngoại của cậu đang niệm Phật, than thở Bình An là đứa trẻ mồ côi mẹ số khổ đến mà xem cuộc sống của Nhị Nha.
Rút kinh nghiệm từ tháng trước, sợ đến lúc cần mua thịt lại không có phiếu thịt, Tô Du vẫn giữ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/5265115/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.