Năm ngày sau khi Tô Xương Quốc xuất viện, chị cả, chị hai và chị ba của Tô Du đã tới, theo cùng là chồng con, khiến căn tiểu viện của nhà họ Ninh chật kín người.
Đây là lần đầu tiên sau khi Tô Du xuyên tới gặp được chị hai và chị ba, rõ ràng, cuộc sống của chị ba vất vả hơn, mặt đầy phiền muộn, vừa thấy bố mình như vậy là chị ấy đã nhào tới khóc nức nở.
“Thôi nào thôi nào, bố lại chưa c.h.ế.t.” Ông Tô không chịu nổi cảnh con bé ba khóc lóc, lại hỏi: “Mấy đứa hẹn nhau đến à?”
Nói đến đây, Tô Mẫn tức giận, liếc xéo em gái: “Bố gặp chuyện lớn như vậy mà em cũng không báo một tiếng, nếu không phải hôm qua chị nghe người ta nói bố bị ngã nhập viện, chị cùng con bé hai bé ba vẫn còn chưa biết đâu.”
“Không phải lỗi của Tiểu Du, mấy hôm nay nó bận như ch.ó rượt, chồng nó lại không có ở nhà, lấy đâu ra thời gian mà báo cho mấy đứa.” Ông Tô ngăn lời trách móc của con gái lớn. “Có mắng thì mắng thằng em của con ấy, cái thằng trời đ.á.n.h đó lại làm ông chủ phủi tay.”
“Đúng là đáng mắng, óc nó bị phân ch.ó làm cho mụ mị rồi, càng sống càng hồ đồ.” Tô Mẫn nói vậy, nhưng cũng chẳng còn lời gì để nói với em trai nữa, chị ấy là chị cả trong nhà, so với ba cô em gái khác, chị ấy ở nhà mẹ đẻ coi như còn có tiếng nói, kể từ khi Vinh Binh kết hôn, đã bị chị ấy mắng không dưới năm lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/5265111/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.