Tô Du nghĩ đến Kiến Thiết vẫn còn đợi ở dưới, bùn đất trên người Tiểu Viễn cũng làm bẩn ga giường bệnh viện, ở nhà chỉ có một mình Bình An, cô sợ xảy ra chuyện, cô nói với bố: “Bố, con về nấu cơm trước, nấu xong sẽ mang đến cho bố. Anh, anh và Kiến Thiết đến nhà em ăn cơm đi, hôm nay đã làm người ta mệt muốn c.h.ế.t rồi.”
“Được, anh cũng đói rồi, sáng chưa kịp ăn đã chạy vội lên thị trấn, bánh xe còn bị lún vào bùn phải khiêng lên nữa.” Anh ta còn tỏ vẻ mệt mỏi không chịu nổi, vừa nói vừa định ra cửa.
Nếu không có Kiến Thiết ở đây, với cái kiểu đó của anh ta, Tô Du mặc kệ anh ta ăn phân, “Bố, bố có muốn đi vệ sinh trước không, để anh con bế bố đi cho tiện?”
“Ấy, cũng được.”
Mỗi bước mỗi xa
Tô Du đợi bố nằm yên trên giường rồi dắt Tiểu Viễn xuống lầu, ra ngoài gọi Kiến Thiết đến nhà cô.
“Lão trưởng thôn hôm nay không về sao?” Kiến Thiết hỏi, rồi nói: “Nếu ông ấy không về thì tôi lái xe bò về trước đây, không đến nhà cô ăn cơm đâu, cùng một thôn cả, lão trưởng thôn cũng từng giúp đỡ nhà tôi, ông ấy nhập viện, mọi người đều bận rộn, cô phải đi làm còn phải chăm sóc người già, ở nhà còn có con nhỏ, chúng ta đừng khách sáo, làm tôi cũng ngại.”
“Không thiếu chút thời gian này đâu, đường bùn lầy lên thị trấn nhão nhoét, anh cũng đã bận rộn cả buổi, sao có thể để anh bụng đói về được, tôi chỉ tùy tiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/5265109/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.