Đỗ Tiểu Quyên nghe nói người đến trước đó là anh họ của Tô Du thì trong lòng cảm thấy bất an, chị ta phải vất vả lắm mới sắp tóm được đuôi hồ ly của Tô Du, không ngờ đó chỉ là một màn kịch. Bây giờ đã x.é to.ạc mặt nạ với người ta, lại còn cảnh báo cho người phụ nữ giả mù sa mưa này biết, về sau việc lật tẩy bộ mặt "miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm" của cô sẽ còn khó hơn.
Chị ta không muốn bỏ cuộc, bèn giở trò cùn: “Cô nói là anh họ thì là anh họ à? Ai biết có phải là thầy tu giả không? Hơn nữa, hai người lén lút như thế là đang bàn tính chuyện xấu gì?”
Mỗi bước mỗi xa
Nói rồi, chị ta quay sang những người hàng xóm đang hóng chuyện bên cạnh: “Tôi biết không ít người ở đây giống Tô Du, không vừa mắt chuyện tôi dạy dỗ con gái, tuy tôi không niềm nở với con gái nhà tôi, nhưng tôi cũng đã nuôi lớn cả hai chị em Nhị Nha. Nếu tôi thực sự ác độc, thì lúc mới sinh ra đã vứt nó vào thùng nước tiểu mà dìm c.h.ế.t, con gái lớn rồi là người nhà người ta, tôi nuôi nó mười mấy hai mươi năm, nó giặt giũ nấu cơm cho gia đình để đền đáp công ơn sinh thành nuôi dưỡng thì có gì là không bình thường chứ? Tôi với chồng tôi đi làm kiếm tiền cả ngày, trong nhà phải có người làm việc nhà chứ!”
Lời này vừa thốt ra, những người hàng xóm từng c.h.ử.i thầm Đỗ Tiểu Quyên là nhẫn tâm, thương xót Nhị Nha, đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/5075896/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.