Lời nói của Quách Dương khiến tôi hơi sửng sốt.
Phòng vip Chí Tôn thì là phòng vip Chí Tôn, còn phải biết nó như thế nào sao?
Thấy tôi không nói gì, Quách Dương vừa cười lạnh nhạt vừa kiêu căng nhìn tôi mà nói, "Phòng vip Chí Tôn của Kim Đỉnh Yến, chi tiêu tối thiểu của mỗi bàn cũng phải hai vạn tệ, chúng ta nhiều người như vậy ít nhất cũng phải bảy tám vạn, số tiền này tôi không thiếu, nhưng mà, cậu xứng đáng sao?"
"Đúng vậy, lớp trưởng mời mọi người ăn tiệc đã là rất tốt rồi, cậu còn muốn để lớp trưởng phải mở cả phòng vip Chí Tôn sao? Lợi dụng vừa phải thôi chứ?"
Giọng nói vừa vang lên đó là của Vương Bằng, một con chó bám đuôi luôn theo bên cạnh Quách Dương, thường xuyên đi ăn uống chung với hắn ta.
Mấy tên chó săn khác cũng nhao nhao lộ ra vẻ khinh thường, hướng vào mặt tôi và hét lên: "Không ngờ ngươi không những nghèo kiết xác, ngay cả nhân phẩm cũng không được tốt lắm."
“Đây chính là tâm tính điển hình của tiểu nhân, chỉ cần bắt được cơ hội, lập tức muốn ôm hết món hời về mình.”
"Còn muốn mở phòng vip Chí Tôn sao? Cũng không nhìn xem bản thân có đức hạnh gì, ngươi xứng sao?"
Tiếng trào phúng vang lên quanh quẩn trong đại sảnh.
Tôi nói: "Tôi còn tưởng rằng mở phòng vip Chí Tôn phải rất đắt, thì ra chỉ cần chút tiền lẻ như vậy."
Lời vừa nói ra, hiện trường huyên náo lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người trợn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nguoi-thua-ke-gia-toc-tai-phiet/2524776/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.