Bầu trời không sáng, dưới màn đêm đen kịt, gió đưa tới tiếng gào thét của quái vật phía xa.
Một chiếc xe bán tải loại nhỏ ngay cả đèn cũng không dám mở, dè dặt chạy trên đường.
Trên thùng xe phủ mấy lớp vải bạt thật dày, hai bên có lan can kim loại. Trên xe có một mùi rất khó ngửi, bốc ra từ một đống túi nilon, túi giấy bọc lại thứ gì đó chất trong góc, có máu chảy ra từ bên trong.
Một người dị năng tuổi còn trẻ nhìn đống túi giấy ghét bỏ. Cậu ta sờ dạ dày trống trơn, rối răm hỏi: “Chú Mã, tin tức chú hỏi thăm được không sai chứ? Trong căn cứ quân đội có thể ăn đồ chín hả?”
“Xem cậu nói kìa, người của quốc gia còn thiếu được à? Không lo không có người dị năng hệ Lửa…”
Người đàn ông trung niên có làn da ngăm đen tên là chú Mã, trông giống một người lao động chân tay, bàn tay thô ráp còn có vết chai thật dày. Ông ta hình như là thủ lĩnh nhóm người này, trên mặt cười ha hả, nhưng chính mình lại ngồi xổm vị trí an toàn nhất trong xe.
Kia vài người dị năng bị xóc nảy được chịu không nổi, ngồi ở chỗ gần cửa thông gió và đuôi xe.
Trên người họ hoặc ít hoặc nhiều đều dính màu, cho dù là con gái cũng đầu tóc rối bù, mặt mũi bẩn thỉu, trên mặt còn dính vết bùn. Ai cũng như chim sợ cành cong, nắm chặt vật bén nhọn trong tay.
Có dao, cũng có non nửa ống thép, có người còn lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nay-toi-khong-nhan/2695026/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.