Trợ lý Lâm bị chặn lại, sợ đến mức hoảng lên.
Cậu ta cho rằng hai nhóm người là một bọn.
Thấy đường chạy trốn bị chắn kín, trợ lý Lâm đang run rẩy bỗng phát hiện di động còn cầm trên tay, lập tức nhét nó vào túi áo, nghĩ lỡ như mình chết, ít nhất Giản Hoa còn nghe thấy chuyện đã xảy ra, có thể kể cho cảnh sát. Không chừng Giản Hoa đã bật ghi âm.
Cậu ta hoảng hốt quan sát hai bên, muốn tìm một miếng gạch hoặc gậy gộc gì đó.
Nhưng hai bên không có gì cả, cậu ta chỉ có nắm đấm là thứ lực sát thương lớn nhất…
Nhìn từng gương mặt lạnh lùng kia, cùng nụ cười dữ tợn của kẻ hành hung, trợ lý càng run rẩy hơn. Cậu ta không hề biết võ vẽ hay kỹ thuật chiến đầu gì. Đừng nói Cảnh Điền, ngay cả Lý Phỉ cũng có thể một tay đập cho trợ lý Lâm nằm úp sấp.
Trên đường cái cách đó không xa, vài ô tô dừng cũng không dám dừng, đạp chân ga lao vút đi.
Đường rẽ còn có bóng người, trợ lý Lâm muốn kêu to, nhưng những người kia nhanh chóng cả người lẫn đầu đều biến mất – Tiếng kêu thảm thiết như thế, ai dám đến đây quan sát tình hình? Chỉ cần là người từng xem video và tin tức trên Internet, đều muốn nhanh chóng rời đi, đổi lại là trợ lý Lâm, cũng sẽ nghĩ tới việc tự mình chạy trốn đến nơi an toàn mới gọi cảnh sát.
Phía trước có người xa lạ, phía sau là kẻ điên vung dao, trợ lý Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nay-toi-khong-nhan/2695015/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.