Cảnh Điền nghe thấy âm báo bận truyền đến trong di động, khuôn mặt vặn vẹo.
Cơ thể hắn vô lực, cánh tay buông thõng hơi run rẩy, sắc mặt lộ ra một vẻ xanh trắng kỳ lạ.
“Trời, ông chủ của cậu đúng là kẻ lạnh lùng, trừ hạ mệnh lệnh, cậu ta không trao đổi gì khác với cậu sao?”
Gã dùng hai ngón tay cầm di động, đặt bên tai Cảnh Điền, nở nụ cười quái dị. Tiếng Trung của gã rất lưu loát, không có loại khẩu âm mất tự nhiên của người nước ngoài.
Thân hình cao lớn, mặc một cái áo khoác vận động màu xám, gương mặt hóa trang giống như đúc trong video trên mạng, mặt nạ lông vũ, và nửa khuôn mặt vẽ màu.
Vì cuộc trò chuyện kết thúc, di động lại về trạng thái khóa màn hình.
Tiến sĩ Điên không bắt Cảnh Điền mở khóa. Gã tự tháo vỏ di động ra, nhét một dụng cụ nhỏ mình mang đến vào trong, màn hình lại sáng lên, hiện dòng chữ “đã cắm vào di động mới, đang giải khóa mật mã”, góc phải bên dưới màn hình bắn ra một cửa sổ nhỏ bằng tiếng Anh, bắt đầu điên cuồng giải toán.
“Phát minh nhỏ rất hữu hiệu, nó có thể ngăn sim di động phát tin cảnh cáo đổi mật khẩu với hòm thư của cậu, lại cho thêm một phần mềm đáng yêu có thể vô hiệu mật mã sai…” Tiến sĩ Điên khoanh tay, cười tủm tỉm cúi đầu nhìn Cảnh Điền.
Con đường này là nơi có cây tùng mọc xum xuê.
Năm phút trước khi Cảnh Điền đi ngang qua nơi này, hai lon
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nay-toi-khong-nhan/2695007/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.