Con côn trùng khổng lồ chết rất đau đớn, nó từ từ tắt thở, cuối cùng cơ thể rút thành một lớp da kim sắc sáng bóng.
Một đám người ngồi xổm cạnh địa động, ngơ ngác nhìn con côn trùng khổng lồ, rồi quay đầu lại nhìn Corgi.
Bão cát thổi lòa xòa bộ lông vàng của Corgi, nó lắc mình, giống như một ổ bánh mì yến mạch mập mạp vị rơi, vừng vãi đầy đất, sau đó nó ngồi cạnh Giản Hoa.
Giản Hoa yên lặng bò ra khỏi địa động.
Lúc nãy, mặt chó phóng to, vẻ mặt tựa như đang cười lao đến trước mặt cậu, lực tấn công hơi bị lớn.
Giản Hoa còn chưa nâng tay, Lý Phỉ đã đến lau nước miếng Corgi trên mặt Giản Hoa.
Mọi người dè dặt nửa ngày, tên gầy Triệu Văn mới nhớ ra lai lịch của con Corgi này. Anh ta chạy việc ở bên ngoài tương đối nhiều, rất hiếm khi ở lại căn cứ, ngay cả tư liệu của Hồng Long cũng ít khi xem. Nếu không phải “lại xuất hiện người dị năng cấp A” được xếp vào loại tình báo quan trọng, được tự động phát cho tổ viên Hồng Long đọc, Triệu Văn giờ chắc cũng ngơ ngác như bộ đội đặc chủng.
“Này, nó có dị năng…”
Triệu Văn giới thiệu chú cún Corgi.
Đội viên tiểu đội đặc chủng vẫn đang choáng váng, vẻ mặt Lý Phỉ vô cảm, Giản Hoa cũng làm bộ như không biết lai lịch Corgi.
Vì từng cùng đám tơ “tác chiến anh dũng” với con côn trùng khổng lồ nên Corgi thẳng thắn cho rằng họ là “đồng bọn”.
Không ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nay-toi-khong-nhan/2694993/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.