Thế giới Bị Từ Bỏ không chia ngày đêm, chỉ có thể dùng cảm giác để nghỉ ngơi vào “ban đêm”.
Một đêm này đã định sẵn là không yên ổn. Con côn trùng khổng lồ ở trên mặt đất lăn lộn quay cuồng, tiếng gầm gừ không ngớt.
Bộ đội đặc chủng gác đêm bên trong địa động cảnh giác lắng nghe động tĩnh phía trên. Tên gầy Triệu Văn và Lý Phỉ cũng không nghỉ ngơi, họ đang ngẩn người suy nghĩ trong bóng tối. Suy nghĩ rất nhiều, nhưng oi bức khó chịu lại một lần nữa kéo suy nghĩ của họ về thực tại.
– Phải sống trở về.
Biên độ chấn động trên mặt đất càng lúc càng lớn.
“Rầm!”
“Khụ khụ!” Những anh lính đặc chủng đang ôm súng nằm nghỉ, nhảy dựng lên, bùn đất trên đỉnh hầm rơi đầy mặt họ.
Giản Hoa cũng bừng tỉnh, khi mở mắt ra lại không thấy rõ tình hình trong hầm. Đất ở Tây Bắc khá khô cằn, bụi đất bay tứ tung, mọi người đều bị nghẹn, phải che lại miệng mũi.
“Con sâu kia đang phát điên gì chứ?”
“Mau, mang theo đồ cứu trợ, rút lui vào đường hầm!” Đội trưởng hô lớn.
Mọi người hỗn loạn một lúc, mới khiêng vật phẩm lên chạy. Đèn ắc quy chiếu sáng chỗ tên gầy, anh ta nhìn thấy thanh chắn ô tô chống đỡ đỉnh hầm đã bị va đập lệch vị trí.
“Không ổn rồi! Đi mau, không cần quan tâm mấy thứ kia nữa!”
Ngay sau đó một khối nham thạch nện xuống bên chân tên gầy.
Đỉnh hang bỗng phủ đầy hoa lửa, giống như dải lụa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nay-toi-khong-nhan/2694990/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.