Địa động quanh co khúc khuỷu, giống như đường hầm.
Bên trong còn có đồ để chống đỡ, thanh chắn ô tô, ghế hỏng,…
Thông đạo tuy hẹp, nhưng không khí bên trong không khó thở, Lý Phỉ nghi rằng nơi này có lỗ thông gió thoáng khí.
Con côn trùng khổng lồ rít gào, trần vách động chấn động không ngừng, có đất cát lăn xuống người, nhưng đường hầm không có vẻ gì giống như sắp sụp. Nghệ thuật xây dựng công trình đất đá bậc này, thật sự khiến người ta cảm thấy ngạc nhiên.
“Bên trong có một người dị năng.” Giản Hoa nói.
“Em tỉnh rồi à?”
“Ừ.” Giản Hoa hơi mất tự nhiên đẩy ra Lý Phỉ, không gian địa động nhỏ hẹp, không thể không sát vào nhau.
Tên gầy theo sau họ chui vào, lẳng lặng quay đầu.
Hai anh lính đặc chủng tiếp ứng ở bên ngoài, cũng ghìm súng lại rồi thuận lợi lui về. Không chờ họ hợp lực đẩy tảng đá lên chặn cửa, đám tơ đã phủ một lớp lên cửa động, rồi nhanh chóng biến thành một cây nấm béo mập, mũ nấm hướng ra ngoài.
Đây là loại quái vật gì? Người bị dọa nhảy dựng suýt thì dùng tay xé nấp.
“Đừng động, đây là dị năng!” Tên gầy đúng lúc lên tiếng ngăn cản.
Bộ đội đặc chủng mặc đồ ngụy trang: “…”
Tuy biết rằng trên đời này có dị năng, nhưng nấm gì đó, vẫn vượt qua phạm vi nhận thức. Gió, lửa gì đó còn dễ hiểu, đất và nước cũng có thể tưởng tượng ra, nhưng nấm thì…
“Chẳng lẽ có thể ăn được?”
“Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nay-toi-khong-nhan/2694985/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.