Bão cát đầy trời, một chiếc xe việt dã treo giấy phép quân đội xóc nảy đi tới.
Đường quốc lộ phía trước có rào chắn đường, một đội quân nhân võ trang hạng nặng đang tuần tra. Xe việt dã đi chậm lại để kiểm tra, cửa sổ xe hạ xuống, lái tài đưa một quyển sổ bìa đen ra.
Người phụ trách kiểm tra cầm đèn pin đặc biệt chiếu lên, trên trang bìa vốn trống trơn bỗng xuất hiện một con rồng màu đỏ, mình như rắn, sừng như hươu, râu dài hai bên mép, vảy lóe sáng. Dưới vuốt rồng là một tấm huy chương hình bầu dục, ở trên khắc quân hàm.
Quân nhân kiểm tra đưa tay chào, hai tay cầm quyển sổ trả lại.
Người lái xe việt dã trông rất gầy, xương gò má nhô ra, đôi mắt nhỏ tí hi, nhìn qua không phù hợp với hình tượng quân nhân anh vĩ chút nào. Tên gầy cầm thiết bị liên lạc không dây trên xe, nói vào microphone: “Hải Âu đã đến phong tỏa đoạn đường, cách điểm mục tiêu một km. Xin nhận mệnh lệnh của phân bộ, hết.”
“Chờ tại chỗ hai phút, chuẩn bị tiến hành định vị vệ tinh.”
“Vâng!”
Tài xế đóng lại cửa sổ xe, quay đầu giải thích: “Ngày hôm qua lại có một đội bộ đội đặc chủng mất tích, vệ tinh chỉ phát hiện xác chiếc xe. Thiếu tá Trương nhờ tôi chuyển lời tới hai vị, hành động lần này cực kỳ nguy hiểm.”
Người ngồi sau xe chính là Giản Hoa và Lý Phỉ.
Giản Hoa không đồng ý để Lý Phỉ rời khỏi thành phố phía Nam đã bị nấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nay-toi-khong-nhan/2694977/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.