Khi chưa có tình cảm, hai người ở chung dưới một mái nhà, Giản Hoa rất vừa lòng với vị khách biết điều như Lý Phỉ.
Nhưng giờ đã khác, dù Lý Phỉ chỉ chiếm cái sô pha, dùng máy tính bảng giải quyết công việc, khi ngủ như một chậu hoa, lúc tỉnh lại tiếng động cũng không to hơn một chú thú cưng, thì Giản Hoa vẫn cảm thấy cực kỳ chướng mắt.
Không phải do dư thừa, mà là vì không biết nên “đặt” Lý Phỉ ở chỗ nào.
– Vì trong tiềm thức đã tiếp nhận Lý Phỉ là vật mình sở hữu, là một bộ phận của ngôi nhà nên mới có loại tâm lý mâu thuẫn này. Nếu chỉ là một vị khác qua đường không có quan hệ gì, thì sao phải phí tâm?
Giản Hoa chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ thích người khác. Lý Phỉ vừa phá vỡ bức tường “sự tồn tại đặc biệt”, Giản Hoa đã vội vàng tự hỏi nguyên nhân xuất hiện ngoại lệ này, chứ không hề suy nghĩ các loại vấn đề như kiểu “vì sao lại là một người đàn ông, một người đồng tính”.
Cho dù có suy nghĩ, thì đáp án cũng hiện ra rất rõ ràng. Lý Phỉ giống như nam châm có thể thu hút ánh mắt của mọi người. Anh rất có tài, loại sức hút này Giản Hoa chưa từng thấy người thứ hai có, ngay cả so cũng không so được, chứ đừng nói gì đến giới tính.
Giờ loại sức hút này phá vỡ vách ngăn tình cảm, khiến cho Giản Hoa nhìn thẳng vào chính mình.
Lý Phỉ dụ dỗ Giản Hoa “nghĩ không ra thì dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-nay-toi-khong-nhan/2694958/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.